Trong đôi mắt tĩnh lặng vô hồn của Lan Hà phủ một lớp sương mù xám xịt, con ngươi vàng kim u uất, chìm trong bóng tối, phản chiếu hình ảnh không ngừng chạy trên quang não.
Thứ duy nhất còn lại để anh có thể nhìn thấy Alansno, vậy mà chỉ còn lại những đoạn video này. Từng chút một trong quãng thời gian chung sống một tháng trước, giờ đây đều hóa thành những lưỡi dao đâm xuyên tim.
Bên ngoài phòng thẩm vấn.
“…Thật sự không có cách nào ngăn thầy lại sao,” Liên Yêu vô cùng mệt mỏi, trong mắt đã ánh lên vẻ tuyệt vọng, “Cứ tiếp tục thế này, làm sao thầy chịu nổi.” Thủ Băng: “Không thể ngăn lại sao?”
“Không thể.”
Kim Đại Kha đứng bên ngoài nhìn vào, “Lúc này mà ngăn cản hay chặn lại, chỉ khiến thầy hoàn toàn sụp đổ, đến lúc đó sự việc sẽ đi đến mức nào… tôi nghĩ đó là điều chúng ta đều không muốn thấy.”
Cô không kìm được mà siết chặt lòng bàn tay.
Người thanh niên trên ghế hành hình rũ mi, chăm chú nhìn đoạn video trên quang não, thỉnh thoảng mới chớp mắt một cái, truyền đi tín hiệu rằng anh vẫn còn sống.
Kể từ ngày chứng kiến Alansno tan biến trong cực quang, chỉ trong vòng chưa đầy nửa tháng, quanh người Lan Hà đã thoang thoảng mùi tử khí suy tàn, đó là mùi của cái chết đang phân rã từ tận cùng linh hồn, là tro tàn của ngọn đèn đã tắt.
“Thầy ra nông nỗi này, mấy đứa chúng ta đều có trách nhiệm, nếu sớm phát hiện ra Alansno là em trai của thầy, thì kết cục có tốt hơn chút nào không.”
Kim Đại Kha: “Cho dù có sớm hơn, tinh thần vực của Alansno cũng không cứu được nữa, chỉ thêm đau lòng… Ít nhất, đứng từ góc độ của Alansno, lúc ra đi, có lẽ hắn đã thanh thản.”
Trừ khi phải sớm hơn nữa, sớm đến mức tất cả những chuyện này chưa từng xảy ra, sớm đến mức không có bi kịch của Thần Liên Điện và mười mấy năm sống dưới sự khống chế của Liên Bang.
Nhưng làm sao có thể chứ.
Thủ Băng: “Alansno đã ở trong này bốn mươi ba ngày, thầy mới chỉ ở ngày thứ mười. Điều chúng ta thực sự cần nghĩ đến, là sau ngày thứ bốn mươi ba, thầy sẽ thế nào.”
Bọn họ nhìn nhau, ai nấy đều bất lực.
Hồi lâu, Kim Đại Kha mới khẽ nói trong vô vọng: “Đôi khi tôi rất ghét mình là một y sư.”
Bởi vì rất nhiều lúc, lòng cô hiểu rõ, cô hoàn toàn không thể cứu được người mà mình muốn cứu.
Lan Hà đã ở trong phòng thẩm vấn bốn mươi ba ngày.
Lúc anh từ trong đó bước ra, người hơi lảo đảo, nhưng rồi tự mình đứng vững.
Anh dường như không nhìn thấy bốn người học trò đang sốt ruột chờ đợi bên ngoài, từng bước đi về phía khoảng sân nhỏ của mình.
Anh đi đến bên cửa sổ, đưa tay định chạm vào đóa violet, nhưng rồi chợt khựng lại.
Lan Hà liếc nhìn vết máu trên đầu ngón tay mình, một lúc sau, anh vào phòng tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ quần áo mới.
Người anh bẩn, làm bẩn hoa thì không hay.
Khoảnh khắc nhẹ nhàng cầm lấy đóa violet, anh bỗng nhớ lại ngày Alansno bị sốt, là bởi vì trước khi thay quần áo của anh, hắn đã đi tắm, rửa trôi hết thuốc bôi trên vết thương.
Chuyện lúc đó anh không thể hiểu, bây giờ anh đã hiểu rồi.
Hắn cảm thấy người mình dính máu, sẽ làm bẩn hoa.
Vậy Alansno rõ ràng trên người còn quấn băng gạc, sẽ không làm bẩn quần áo của anh, tại sao còn phải đi tắm?
[Đôi mắt của ngươi rất đẹp, chỉ tiếc là mọc trên mặt ngươi, nên nó trở nên đẫm máu và bẩn thỉu.]
Là vì câu nói này sao?
Dường như trong suốt một tháng đó, Alansno khi ở bên anh, luôn vô tình hay hữu ý tránh né những tiếp xúc trực tiếp.
Lan Hà nhắm mắt lại, lồng ngực ép ra mấy hơi thở ngắn ngủi dồn dập, rồi mới từ từ siết chặt đóa hoa trong tay.
Anh cất kỹ hoa và hạt giống, rồi xoay người lại.
Bốn người đang đứng chặn phía trước.
Bốn người Alger, một lãnh tụ của Liên Minh Nhân Loại, một Nguyên soái, một Viện trưởng Viện Nghiên cứu, một người phụ trách Tinh Võng, bướng bỉnh chắn trước mặt anh.
Rõ ràng đã trải qua bao nhiêu sóng gió, nhưng trước mặt Lan Hà, họ vẫn như những thiếu niên chưa trưởng thành ngày nào, ánh mắt trĩu nặng bi thương.
Alger: “Thầy ơi…”
Xin thầy.
Hãy sống thật tốt.
Thế nhưng chỉ nói được hai chữ “Thầy ơi”, những lời còn lại đều không thể thốt ra.
Họ không có tư cách, không có mặt mũi, cũng không có lập trường để nói những lời như vậy. Với kết cục của Alansno, họ cũng có một phần trách nhiệm không thể chối bỏ.
Nhưng không nghi ngờ gì, trong mắt cả bốn người đều lộ rõ vẻ cầu xin.
Lan Hà dừng bước.
Hồi lâu sau, anh mới khàn giọng cất tiếng: “Ta chỉ đi cùng em trai ta thôi, các em cũng muốn cản sao?”
Alger tiến lên một bước, nhỏ giọng khuyên: “Thầy, chúng em không có ý đó. Chúng em đã công bố video Alansno chém giết Trùng Vương, Liên Minh Nhân Loại sẽ trao cho hắn huân chương xứng đáng. Thầy là người thân của hắn, có thể đợi một thời gian, thay hắn nhận lấy.”
“Huân chương?”
Lan Hà nói, “Ta thà rằng nó không có tấm huân chương đó.”
Đôi mắt vàng kim dịu dàng rực rỡ nay đã một màu tro xám, anh ngẩng đầu, dường như cười một tiếng.
“Ta không phải Alansno từ nhỏ đã muốn làm anh hùng, không có ước mơ vĩ đại như vậy. Điều duy nhất ta cầu, là có thể bảo vệ nó thật tốt, để nó lớn lên khỏe mạnh vui vẻ.”
“Ta muốn lật đổ Liên Bang, chẳng qua là vì Alansno chết trong Thần Liên Điện dưới tay hoàng quyền. Bao nhiêu năm qua, báo thù là chấp niệm duy nhất của ta.”
Thế nhưng Alansno dường như không biết, vị trí của nó trong lòng anh nặng đến nhường nào.