Vẻ Đẹp BE Của Mỹ Cường Thảm

Chương 332

trước
sau

Trong phủ treo rất nhiều đèn lồng, đủ mọi kiểu dáng, ánh sáng lộng lẫy.

Tuy tiểu cữu cữu rất không thích kinh thành, nhưng họ vẫn mong người có thể quay về xem một chút. Dùng ánh đèn nhân gian để dẫn lối cho linh hồn, trong phủ có nhiều đèn đẹp như vậy, lại giống với sơn trang, tiểu cữu cữu nếu có hứng, chắc sẽ về xem một chút nhỉ.

Mấy năm nay, tuyết đều rơi vào dịp Tết Thượng Nguyên.

Đêm trước mỗi năm, hắn đều sẽ đến đây.

Ngày tiểu cữu cữu ra đi, người đã lặng lẽ gục trên chiếc bàn đá này, lông mi và sợi tóc đều phủ một màu sương trắng, tựa như trích tiên, chiếc áo choàng hồ ly đen phủ một lớp tuyết mỏng, bên môi dường như có một độ cong không thể nhận ra.

Tựa như người chỉ đang ngủ thiếp đi ở đây.

Khi đó hắn không dám đưa tay dò hơi thở của tiểu cữu cữu, cứ cố chấp nghển cổ, nói phải đợi người tỉnh lại.

Mãi đến khi Phong Khác xoa đầu hắn, nói một câu: “Hắn đi tìm a nương của ngươi rồi, a nương ngươi thương hắn nhất, giờ này chắc đang mè nheo làm nũng đấy.”

Nghe xong câu đó, hắn đã khóc đến suy sụp.

Chớp mắt đã bao nhiêu năm trôi qua.

Ứng Cảnh Quyết khẽ ngẩng đầu, “Thực ra những năm nay, trẫm vẫn luôn suy nghĩ.”

“Năm đó tiểu cữu cữu đã uống thuốc mà Phong bá bá đưa cho, viên thuốc đó rốt cuộc có tác dụng không, trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời, người có thể nhìn thấy lại không?”

Diệp Minh Thấm ngước lên nhìn hắn.

Ứng Cảnh Quyết tự mình nói tiếp: “Trẫm vừa hy vọng người có thể nhìn thấy, để trước lúc lâm chung, trước mắt không còn là một khoảng không vô định. Trẫm lại vừa mong người không nhìn thấy, vì lo rằng lỡ như người phát hiện ra đây không phải Kim Lăng, cũng vì cảnh cuối cùng người thấy không phải là sắc xuân mà người hằng mong nhớ.”

“…Bệ hạ,” Diệp Minh Thấm nghe mà lòng thấy xót xa, thở dài nói: “Người đừng nghĩ nhiều như vậy. Lúc nghĩa huynh ra đi, chắc hẳn đã rất mãn nguyện.”

“Vậy sao.”

Mong là vậy.

Diệp Minh Thấm: “Tuyết đã quét xong, trong phủ vẫn còn vài nơi cần trang hoàng, nếu Bệ hạ không ở lại đây, xin hãy sớm hồi cung.”

Ứng Cảnh Quyết: “Biết rồi.”

Diệp Minh Thấm đi theo con đường lúc đến, đi chưa được bao xa, nàng ngoảnh đầu nhìn lại.

Bóng thiên tử lặng lẽ đứng dưới gốc cây, bị vầng trăng treo cao kéo dài ra, trông đơn độc và lẻ loi đến lạ.

Kim Lăng.

Phù Độ sơn trang.

“Hây! Ha! Hây!”

Dưới gốc cây, bốn củ cải nhỏ ‘hây, ha, hây’ luyện võ, trông ra dáng lắm.

Phong Khác vừa nhai ô mai vừa chỉ đạo một cách ú ớ: “Nhanh lên, nắm đấm mềm èo, bốn đứa có muốn ăn cơm không hả? Minh Chúc di của các con không nuông chiều các con đâu!”

Mấy củ cải nhỏ đồng thanh đáp: “Vâng! Sư bá tổ!”

Phong Khác lúc này mới hài lòng.

Trong bốn củ cải nhỏ này, có hai đứa là đồ đệ của Lệ Ninh Phong, có duyên với Phụ Tuyết kiếm pháp, còn một hai đứa là đồ đệ của Cừu Triệt.

Cừu Triệt hai năm nay đã ổn định lại, không còn lang bạt giang hồ nữa, thấy hợp mắt nên đã nhận đồ đệ.

Phong Khác vì trốn cha già thúc giục cưới vợ nên đã kéo tất cả bọn họ đến Phù Độ sơn trang.

Sơn trang trở nên náo nhiệt hẳn lên.

Minh Chúc và Thiên Nam thỉnh thoảng cũng sẽ chỉ điểm cho bốn củ cải nhỏ vài câu.

“A Tứ!” Phong Khác gọi một tiếng.

Một con chim nhanh chóng bay tới, quắp mất viên ô mai trong lòng bàn tay hắn.

Phong Khác: “?”

Hắn bóp lấy mỏ chim: “Nhổ ra!”

A Tứ liếc hắn một cái.

Phong Khác: “…”

Hắn rút ra một cây kim: “Có nhổ không?”

A Tứ ngoan ngoãn nhổ ra.

“Cái nết gì vậy, đây là thứ ngươi có thể ăn bậy sao?!” Phong Khác mắng một câu, “Thú cưng giống hệt chủ nhân, hắn sợ kim ngươi cũng sợ, cái tốt không học, toàn học cái xấu.”

Hắn thô bạo vuốt lông A Tứ: “Sống lâu thêm mấy năm nghe chưa, mục tiêu của ngươi là trở thành con hải đông thanh thọ nhất!”

Bị ép sắp đặt mục tiêu cao cả nhất của đời chim, A Tứ mổ vào lòng bàn tay Phong Khác một cái, kêu “quạ” một tiếng như quạ đen, rồi nhanh chóng bay về phía ngọn Kính Linh sơn bên cạnh Phù Độ sơn trang.

Phong Khác: “…”

Hắn không thể tin nổi chỉ vào hướng A Tứ bay đi: “Nó lại chửi ta?! Nó học tiếng quạ kêu để chửi ta!!”

Thiên Nam ho nhẹ một tiếng: “Phong tiên sinh, A Tứ có lẽ là học theo ngài đó.”

Phong Khác tức đến ngửa người ra sau, nằm trên ghế bập bênh đung đưa.

Nhìn lên những đóa hoa lê đang nở rộ trên đầu, cơn tức trong lòng miễn cưỡng dịu đi một chút: “Xuân năm nay, hoa này nở cũng đẹp thật,” nhớ lại hướng A Tứ vừa bay đi, hắn chợt nhận ra, “Ể? Cừu Triệt lại lên Kính Linh sơn rồi à?”

Minh Chúc gật đầu: “Vâng, còn đến Phượng Hoàng Đài mua rượu nữa.”

“Chậc,” Phong Khác lắc đầu, “Cái mảnh đất trước mộ chủ tử nhà các ngươi sắp bị rượu nhấn chìm rồi đó.”

Kính Linh sơn.

A Tứ vỗ cánh phành phạch đáp xuống một cành cây.

Khi hành tẩu giang hồ, y phục màu đen bền hơn. Cừu Triệt hai năm nay đã ổn định, y phục cũng không còn toàn màu đen nữa, thỉnh thoảng mặc một thân xanh đậm, tím nhạt.

Theo lời của Phong Khác, thì là “miễn cưỡng ra dáng con người rồi.”

Cừu Triệt ngồi tùy ý trước mộ Liên Thận Vi.

“Tích Miên, đây là Xuân Nhật Nùng.”

Y bày ra hai chén rượu, lần lượt rót đầy.

“Uống vào lúc này là hợp nhất.”

Hai bên ngôi mộ có hai hàng lê, đều đã mọc cành lá sum suê, những cánh hoa lả tả rơi xuống như tuyết.

Một cánh hoa rơi vào trong chén rượu, chất lỏng bên trong khẽ gợn sóng, làm vỡ tan cả bầu trời xuân sắc in bóng trong đó.

Cừu Triệt chậm rãi thưởng thức, nheo mắt lại, “Hai đứa đồ đệ ta nhận, và đồ đệ của đồ đệ ngươi, tuổi tác cũng xem xem nhau.”

“Nhưng mà đồ tôn của ngươi vẫn phải gọi đồ đệ của ta một tiếng sư thúc. Là sư thúc đúng không nhỉ? Thôi, bối phận không quan trọng, quan trọng là, ta đánh không lại ngươi, thì đồ đệ của ta phải đánh lại đồ tôn của ngươi.”

“Thương Sơn kiếm của ngươi, ta đã thờ phụng trong Phù Độ sơn trang của các ngươi rồi. Mấy năm nay ta mang nó và Vô Lượng đi không ít nơi, người không biết còn tưởng ngươi đã bại dưới tay ta.”

Cừu Triệt ngày thường không nhiều lời, nhưng khi ở đây lại luôn lẩm bẩm không ngớt.

Nói một hồi, y như nhớ ra điều gì, vẻ mặt trở nên có chút kỳ quặc, “Mấy hôm trước, Phong Khác không biết bị chập dây thần kinh nào, lại dẫn ta đến tiệm áo quan lớn nhất Kim Lăng.”

“Bảo ta lựa trước quan tài cho mình, đừng khách sáo với hắn.”

Cừu Triệt cạn lời: “…Ta mới ba mươi mấy tuổi, mà tên đó đã bắt ta đi mua quan tài.”

Đồ đệ của y còn tưởng y sắp chết, ôm chân y gào khóc một hồi lâu. Chuyện lựa quan tài này mà đặt lên người khác, y sớm đã rút kiếm phang qua rồi.

Nhưng đó lại là Phong Khác.

Cừu Triệt xem xét kỹ lưỡng, quan tài ở đó làm quả thật không tệ.

“Ta đã chọn mấy cái, chủ tiệm nói, hai năm nay kiểu dáng thay đổi nhanh, chúng ta có thể đặt cọc trước, sau này khi chết là có thể dùng kiểu quan tài mới nhất của năm đó.”

“Phong Khác còn muốn mỗi năm đều đổi cái mới cho ngươi, chúng ta đã từ chối rồi.”

Ý tưởng thì tốt, nhưng năm nào cũng đào mộ, người không biết còn tưởng có thâm thù đại hận gì.

Cừu Triệt nói một hồi, nửa bình rượu đã cạn, y tựa vào bia mộ chợp mắt một lát, tắm mình trong nắng ấm, cũng thật tự tại.

Đến giờ cơm chiều, A Tứ mới gọi y tỉnh dậy.

Cừu Triệt đổ hết phần rượu còn lại ra, “Chúng ta đã lâu không mơ thấy ngươi, cũng không biết bây giờ ngươi đã chuyển thế hay chưa.”

“Nếu như vẫn chưa, thì hãy về nhà xem một chút.”

Y chậm rãi đứng dậy, xách vò rượu rỗng xuống núi.

Ngôi mộ lặng yên trên núi, dưới những đóa hoa lê lả tả bay, say trong hương rượu và nắng xuân.

trước
sau