Ngày 14 tháng 2.
Diễn đàn chuyên mục Lịch sử bỗng dưng nổi lên một bài đăng:
# Đệt! Trong quan tài của Dục Thân Vương có một cây ngọc tiêu, bên trong lại khắc hai chữ Tức Miên?!! #
Diễn đàn lịch sử vốn trước nay nổi tiếng lạnh lùng, vậy mà chữ “đệt” vừa xuất hiện, chưa đầy một lát, trong nháy mắt đã có không ít bình luận trả lời.
Lầu 1: Cạn lời (hút thuốc), diễn đàn lịch sử đường hoàng của khu chúng ta bỗng dưng lại liên kết với diễn đàn võ hiệp cách vách, đây là điều trẫm nằm mơ cũng không nghĩ tới.
Lầu 2: Người của diễn đàn võ hiệp tới đây! Ha ha ha ha ha! Diễn đàn khu chúng ta hôm nay thật sự bùng nổ, nằm mơ cũng không nghĩ tới! Nhiếp Chính Vương đại nhân, người còn bao nhiêu bất ngờ mà trẫm không biết nữa đây!
Lầu 3: Gõ! Sao thế?! Tôi ngủ một giấc dậy sao cả diễn đàn đều nổ tung vậy? Hả hả hả? Đỉnh lưu của khu chúng ta làm sao vậy, xảy ra chuyện gì rồi, có phải anti-fan của Liên đại nhân đến gây sự không (xắn tay áo) (tức giận rút đao).
Lầu 4: Kể cho lầu trên nghe, thật ra cũng không phải chuyện gì to tát (?), chỉ là hôm qua cuối cùng cũng tiến hành khai quật mang tính bảo tồn lăng mộ của Dục Thân Vương, kết quả là bên trong thực chất không có hài cốt, chỉ có một cây ngọc tiêu lẻ loi, cùng vài bộ y phục, còn lại đồ tùy táng số lượng rất nhiều, thủ đoạn chống trộm mộ vô cùng tàn nhẫn, có thể nói là độc nhất trong lịch sử.
Sùng Lâm Đế ngài thật sự ngầu vãi, lăng mộ của chính mình thì qua loa lấy lệ, còn lăng mộ của cữu cữu ngài thì thiết kế có thể so với quỷ môn quan, các nhân viên khảo cổ đang truyền nước trong bệnh viện lộ ra nụ cười hiền hậu ( ).
Chủ thớt: Đây không phải trọng điểm! Trọng điểm là, trong quan tài có cây ngọc tiêu từ 400 năm trước khắc tên Tức Miên, Tức Miên là ai?? Méo! Đó không phải là Tức Miên công tử mà diễn đàn võ hiệp 《Kim Lăng Nhất Mộng》 mỗi ngày đều tung hô sao? Sao trong quan tài của nam thần nhà tôi lại có thứ này!
Hu hu hu hôm qua ngồi hóng livestream khảo cổ, lúc cây ngọc tiêu này vừa xuất hiện, tôi còn đang nghĩ à nam thần của mình đỉnh vậy, lại còn biết thổi tiêu, kết quả hai chữ bên trong khiến tôi đứng hình tại chỗ, tôi thấy lúc đó mấy vị chuyên gia đang lau chùi ngọc tiêu cũng đơ ra luôn TAT. Tự dưng có cảm giác phá vỡ không gian thứ nguyên đó các bạn ơi.
Lầu 5: Người cách vách tới đây, khoan đã, Liên Thận Vi không phải là một tên gian thần sao? Sốc quá, tôi còn tưởng ở khu các người hắn là con chuột qua đường ai cũng đòi đánh chứ, sao tôi liếc qua bảng xếp hạng độ nổi tiếng của nhân vật lịch sử, hắn lại đứng thứ nhất?!
Lầu 6: Huynh đệ, ngươi nói lại lần nữa hai chữ gian thần xem, chắc là sắp bị hội đồng rồi đó (hiền hậu mỉm cười).
Lầu 7: ?! Ngầu vãi, dám ở đây nói xấu Dục Thân Vương, chiến thuật ngả sau.
Lầu 9: Không, tôi nói không đúng sao?
Lầu 10: Rút đao ra đi, cái miệng thối! Đập nát trứng của hắn!
Lầu 11: Xông lên (mèo béo gầm gừ).
…
Sau khi ồn ào mấy chục lầu, cuộc thảo luận bên dưới bắt đầu nghiêm túc hơn.
Lầu 16: Đại Thịnh triều thật sự là một giai đoạn huy hoàng và rực rỡ nhất trong lịch sử nước ta, vạn quốc đến chầu, mà người thần bí và nổi tiếng nhất chính là vị này. Các nước láng giềng không phải cũng rất hứng thú sao, mỗi lần tôi đều rất tự hào kể Dục Thân Vương thế này thế nọ, giờ cây ngọc tiêu này vừa ra… Sau này chẳng lẽ tôi giới thiệu còn phải nhắc đến phương diện võ hiệp nữa sao! Thần thiếp không làm được đâu (mèo con ngơ ngác.jpg).
Lầu 18: Thôi, mấy lầu trên đừng ồn nữa, vẫn là nên phổ cập kiến thức cho các bạn bên chuyên mục võ hiệp về đỉnh lưu của khu chúng ta một chút.
Dục Thân Vương Liên Thận Vi, Nhiếp Chính Vương hô mưa gọi gió trên triều đình những năm Cảnh Thành, là vương gia họ khác duy nhất của Đại Thịnh triều được phong làm thân vương, sau khi chết được hưởng lễ tang của thân vương, chôn cất trong hoàng lăng.
Lầu 19: Chờ đã, lại không bị tước quyền sao?
Lầu 20: Ai… Rất phức tạp. Đại Thịnh triều dưới thời Sùng Lâm Đế được xem là một bước ngoặt chuyển từ suy sang thịnh, nhưng thực ra công lao lớn nhất vẫn là Dục Thân Vương, cũng chính là vị Nhiếp Chính Vương với thủ đoạn sắt đá lúc bấy giờ. Còn về việc hắn tàn nhẫn đến mức nào… tôi trích cho bạn một đoạn tư liệu lịch sử được ghi lại chân thực:
‘…dùng ngựa lôi đi khắp phố, miệng nhét khăn vải, không thể kêu than, máu chảy đầy đất, người qua đường đều sợ hãi, nho sinh không dám lên tiếng, cả thành vắng tanh.’ Ý là, nam thần của tôi đã từng trói người sau xe ngựa rồi kéo lê đi, cả kinh thành không một ai dám hó hé.
Tuy sau này Sùng Lâm Đế và An Quốc đại tướng quân đã đích thân chứng thực kẻ bị kéo lê đó là một tên thông đồng với địch, phản quốc, nhưng cảnh tượng lúc đó thật sự khiến người ta lạnh cả tay chân.
Lầu 22: Ngụy Lập biết chứ? Dã sử ghi lại, cái vị huynh đệ bị đào mộ hai lần đó, cả nhà chính là bị Liên Thận Vi tùy tiện lấy một cái cớ, diệt môn trong một đêm. Đương nhiên cũng có người nói nhà họ Ngụy thực ra chưa từng có ai làm Tể tướng, người ta căn bản không nhớ tổ tiên có chuyện này, đây chỉ là hành vi bôi tro trát trấu lên đầu Nhiếp Chính Vương mà thôi, bây giờ cũng không thể khảo chứng được.
Lầu 23: Giờ nhìn lại những năm Cảnh Thành trước kia, quả thật hiểm nguy trùng điệp, trong thì rối ren, ngoài thì hoạn họa. Nếu không nhờ Dục Thân Vương dùng dao sắc chém đứt mớ tơ vò, đặt nền móng cho Đại Thịnh triều, thì e rằng hôm nay chúng ta cũng chẳng có được cảnh phồn vinh thịnh đạt như thế này.
Lầu 40: Ồ, như vậy mà còn bị tước quyền?
Lầu 41: Tước chứ, năm thứ hai sau khi học trò của hắn là Sùng Lâm Đế đăng cơ, đã nhanh chóng phá vỡ cục diện một tay che trời của Nhiếp Chính Vương. Thậm chí vào ngày phụ hoàng của mình được an táng sau khi đã chọn ngày lành, hắn còn huyết tẩy kinh thành, đúng là một phen thủ đoạn sắt đá. Nếu không phải Tiên đế có di chỉ, e rằng Liên Thận Vi đã bị giết vào ngày hôm đó rồi.
Lầu 45: Hít— di chỉ?
Chủ thớt: Không sai, nghe nói trên đó viết thân phận thật sự của Liên Thận Vi, là tiểu cữu cữu của Sùng Lâm Đế, lúc này mới khiến hắn thay đổi chủ ý. Đây là cách giải thích hợp lý nhất được giới học giả công nhận, bằng không không có lý do gì mà trong ghi chép của Sùng Lâm Đế lại đột nhiên nhận người thân, chẳng lẽ lúc nhỏ mất trí nhớ, sau đó lại đột nhiên khôi phục ký ức?
Lầu 87: Dựa vào quyền thế của Liên khanh lúc bấy giờ, thế nào cũng phải đấu với Sùng Lâm Đế cả chục năm, thua nhanh như vậy, nhìn thế nào cũng là đang nhường cho cháu ngoại nhà mình.
Lầu 88: Hít, Liên cữu cữu thật cưng chiều (ghen tị thành chanh.jpg).
Lầu 89: Đáng tiếc sau này thân thể hắn suy bại quá nhanh, ‘Kỳ trân dị bảo trong thiên hạ đều vào phủ Nhiếp Chính Vương, nhưng không thấy khởi sắc, tuy gắng gượng cầu sinh, vẫn băng hà trước Tết Thượng Nguyên, tuyết lớn rơi đầy người, trẫm mờ mịt chẳng hiểu vì sao.’ Sùng Lâm Đế chắc cũng rất bất đắc dĩ nhỉ, vừa biết người thầy từng dạy dỗ mình, vị Nhiếp Chính Vương bị mình đoạt quyền, lại là tiểu cữu cữu, sau đó thì…
Lầu 90: Cho nên sau này quy mô lăng mộ của Dục Thân Vương kinh người như vậy, thật ra cũng là Sùng Lâm Đế đang bù đắp sao?
Lầu 92: Thực ra Liên Thận Vi lúc đó cũng đã giết không ít đại thần vô tội, sử liệu chỉ dùng bốn chữ ‘thù cũ oán xưa’ để nói một cách ngắn gọn, nghe nói còn có những tư liệu lịch sử chi tiết hơn, nhưng đã hơn bốn trăm năm rồi, thông tin hoàn chỉnh quá ít, đại bộ phận đều đã bị chôn vùi trong mây khói lịch sử.
Nhưng mà— hắc hắc! Nam thần của tôi vẫn là ngầu nhất! Một người đàn ông nhảy múa điên cuồng trên cả điểm kính nể và điểm XP của tôi mlem mlem!
Lầu 98: Tóm lại người đàn ông này có sức quyến rũ chết người, bức ảnh trấn khu của khu chúng ta chính là thịnh thế mỹ nhan của ngài ấy! Sát phạt quyết đoán, quyền thế ngập trời, thấy thiên tử không quỳ, sau này triền miên trên giường bệnh, ốm yếu uể oải, lúc mất thậm chí còn chưa đến 29 tuổi, chống đỡ tòa nhà sắp sụp đổ trong khoảnh khắc, đúng chuẩn bạch nguyệt quang đoản mệnh (?). Đời sau có biết bao nhiêu bài thơ điếu vợ và phú hoài niệm về nam thần của tôi, chắc các vị cũng thuộc không ít nhỉ?
Lầu 99: Đúng là bạch nguyệt quang không sai, theo dã sử nói An Quốc đại tướng quân gọi Dục Thân Vương là sư phụ, chính vì Bắc Di đã từng làm nh*c d*c Thân Vương, nên mới trong mười năm sau đó, truy cùng đuổi tận tàn quân của Bắc Di, sống sờ sờ mở rộng bản đồ Đại Thịnh triều ra nhiều như vậy. Bản đồ nước ta lớn thế này, có một nửa là công của Dục Thân Vương đó (hút thuốc).
Lầu 100: Dã sử không thể coi là chính sử, An Quốc đại tướng quân sau này không phải đã từ quan rời khỏi triều đình sao? Tước vị cũng không cần, sau khi về Kim Lăng thì không còn thấy bóng dáng của ông ta trong sách sử nữa. Không biết là tự ông ta nguyện ý rời đi, hay là do Sùng Lâm Đế đa nghi quá nặng.
Lầu 101: Chết tiệt! Sao mới hai phút mà đã nhiều lầu như vậy! Vừa mới phản ứng lại, chúng ta ngớ người luôn rồi, đệt! Tôi là người chơi cả hai khu, nếu Nhiếp Chính Vương chính là Tức Miên, thì cũng quá thảm rồi! Lúc Tức Miên chết, là gần như mất hết ngũ cảm đó!!
Lầu 102: ???
Lầu 108: ????
Mấy chục lầu sau đó đều là những bình luận của chuyên mục lịch sử không hiểu rõ Tức Miên là ai, toàn một màu dấu chấm hỏi.
Liên Minh Hợp trước màn hình nhanh chóng uống một ngụm nước, điên cuồng gõ chữ:
Đúng! Trong gia phả nhà tôi có chút quan hệ với Tể tướng Diệp Minh Thấm, Liên Thận Vi không phải là nghĩa huynh của tổ tông nhà tôi sao? Sau đó chủ thớt liền rất quan tâm đến mọi chuyện của triều đại đó. Nếu Dục Thân Vương lúc lâm chung vẫn còn ổn, thì Tức Miên trong truyện hiệp sĩ thật sự thảm đến tận cùng rồi.
《Kim Lăng Nhất Mộng》 không phải do Dược Thánh viết sao? Mặc dù bị coi là tiểu thuyết võ hiệp mà ông lão viết lúc về già buồn chán (có thể là đã đưa bạn thân của mình vào truyện), dù sao thì Cừu Triệt mà ông viết chính là người dùng kiếm chỉ vào thiên tử mà vẫn toàn thân trở ra, ai mà sau khi dùng kiếm chỉ vào thiên tử còn có thể lông tóc không tổn hại gì trong cái thời đại hoàng quyền tối thượng đó chứ?
Nhưng bên trong đã ghi lại kết cục của Tức Miên một cách xác thực: 【Tóc bạc như tuyết, ngũ cảm gần như biến mất hoàn toàn, một thân võ công đều bị phế bỏ, chết ở nơi đất khách quê người, lúc chết muốn ngắm xuân Kim Lăng, nhưng tuyết lớn đầy trời, không được thấy một lần.】
Lầu 176: Ban đầu đọc Kim Lăng Nhất Mộng tôi bị ngược gần chết, không chịu nổi cái vị thiếu niên lời thoại trước còn trường kiếm tiêu sái, lại vì thù hận mà võ công tận phế. Tôi tưởng ở giữa ít nhất còn rất nhiều điều muốn viết, kết quả lật đến lời thoại tiếp theo đột nhiên lại là cái kết cục đột ngột không kịp đề phòng này, giống như ở giữa bị thiếu mất một đoạn lớn, khụ… tôi thậm chí còn mắng Dược Thánh viết đầu voi đuôi chuột nữa.
Lầu 189: Vương phủ của Dục Thân Vương, không phải có người nói rất kỳ quái sao? Bởi vì từ bên ngoài nhìn vào nó là phong cách kiến trúc phương Bắc, nhưng bên trong lại là hương vị Giang Nam chính hiệu. Cho nên thực ra Liên Thận Vi là người Kim Lăng, mới xây dựng vương phủ của mình thành như vậy sao?
Lầu 190: Không phải, là Sùng Lâm Đế đã bỏ ra một khoản lớn để sửa, vì Liên cữu cữu muốn xem.
Lầu 193: Thật giả? Hình như cũng nói xuôi được, trước lúc lâm chung muốn xem cảnh sắc Giang Nam, sau đó Sùng Lâm Đế cho cải tạo lại vương phủ. Nhưng nếu ngài ấy thật sự là Tức Miên, ngũ cảm mất hết thì cũng đâu nhìn thấy được (chấn thanh)! Còn nữa, ngũ cảm mất hết, tóc bạc như tuyết, đây thật sự không phải là bịa ra sao?
Lầu 194: Nếu Nhiếp Chính Vương trước khi làm quan, thật sự là một Tức Miên tự do tự tại, trước khi chết một lòng một dạ hướng về mùa xuân Kim Lăng, nhưng lại mất hết ngũ cảm, không nhìn thấy, không nghe thấy, Sùng Lâm Đế cho cải tạo vương phủ, còn ngài ấy lại chết trong trận tuyết lớn không có một chút cảnh xuân nào… Đệt, đột nhiên bị đâm một nhát QAQ.
Lầu 195: NOOOO!! Lui lui lui! Tôi không chấp nhận, nam thần của tôi vốn đã rất thảm rồi được không?! Thêm cái giả thiết này vào không phải là thảm gấp đôi sao?! Không được! Sách sử cũng đâu có nói tình hình lúc nam thần của tôi chết như thế nào đâu, chỉ một cây ngọc tiêu thì chứng minh được cái gì?! Con người không thể, ít nhất không thể thảm như vậy được hu hu hu.
Lầu 196: Nếu là thật thì cái buff này đúng là chồng chất đủ rồi. Trong Kim Lăng Nhất Mộng, Tức Miên được miêu tả rất chân thực, một thiếu niên rất đáng yêu, sợ nhất là kim châm, ngài ấy còn từng nuôi một con chim, sau khi chết đi, con chim đó liền được giao cho lão tổ tông của Thanh Dược Đường.
Lầu 199: Tôi cũng cảm thấy Liên Thận Vi và Tức Miên không có quan hệ gì lớn, dù sao cũng quá huyền huyễn, giang hồ và triều đình cách biệt lớn như vậy! Chúng ta quay đầu lại không có cách nào giải thích với người nước ngoài là chúng ta thật sự không biết khinh công đâu!
Lầu 201: Trong đầu đã tự mình tưởng tượng ra mấy chục vạn chữ yêu hận tình thù rồi, ai, thật muốn tận mắt đến Đại Thịnh triều xem một lần, bất kể là thật hay giả, đều nhất định rất đặc sắc… Kim Lăng bây giờ thương mại hóa quá nghiêm trọng, tuy có thể nhìn thấy vài phần thịnh cảnh năm đó, nhưng vẫn thiếu đi rất nhiều ý vị.
Lầu 213: Ai nói không biết khinh công, cách đây một thời gian trong Phù Độ đạo quán trên núi Kính Linh, không phải đã truyền ra một video khinh công sao? Điệu múa kiếm đó uy vũ sinh phong, tiểu ca ca đạo sĩ siêu đẹp trai!
Nghe nói đạo quán của họ nguyên là một sư môn, năm đó ở chân núi, sau này vì một trận hồng thủy, cuốn trôi không ít nhà cửa, liền dời lên núi Kính Linh, không biết thế nào lại dần dần trở thành đạo quán.
Lầu 217: Có quan hệ với Phù Độ sơn trang được nhắc đến trong Kim Lăng Nhất Mộng không?
Lầu 219: Cái này, nghe nói là sư thừa từ một mạch, hơn nữa đạo quán của họ thật sự có vài phần bản lĩnh thật, đạo quán chia làm hai phái võ công, thường xuyên tỷ thí tranh đệ nhất. Nhưng nơi đó không dễ cho người ngoài vào, còn có quy củ gì đó về việc giữ mộ, cái này @ gia tộc đông y lâu đời Thanh Dược Đường, các vị hẳn là rõ nhất ( ).
Lầu 220: Ha ha ha ha ha cái này thì hơi quá rồi, đạo quán không chỉ có mộ của Tức Miên và Cừu Triệt, mà còn có mộ của Dược Thánh. Lễ tết mỗi ngày cúng bái đều là rượu ngon, sao lão tổ tông nhà người ta lại được chôn cất ở đạo quán của các vị được!
Lầu 221: Vậy Tức Miên và Cừu đại hiệp là bạn bè thật sự của Dược Thánh, hay là do ông ấy bịa ra vậy?
Lầu 249: Người của Thanh Dược Đường Phong gia tới đây (cẩu tử thò đầu). Gia tộc chúng tôi truyền thừa suýt chút nữa thì tuyệt tự, thực ra đại bộ phận phương thuốc đều đã thất truyền, còn có rất nhiều ghi chép của tổ tiên cũng không còn nữa.
Nhưng tổ tông nhà tôi hẳn là cũng không đến mức chạy ra ngoài tự làm cho mình một cái mộ, ông lão nhà tôi sống hơn một trăm hai mươi tuổi, con hải đông thanh nuôi cũng phá vỡ kỷ lục sống lâu nhất, đúng chuẩn lão thọ tinh. Chỉ là tính tình xấu, thích mắng người, sau này chắc cũng không có con cháu bất hiếu nào đem lão tổ tông chôn ở bên ngoài đâu (trầm tư).