Vẻ Đẹp BE Của Mỹ Cường Thảm

Chương 368: Phiên ngoại 17: Thế giới thứ nhất (1)

trước
sau

Đêm khuya.

Ánh kim quang yếu ớt mờ ảo cuối cùng cũng chậm rãi tan đi.

Alansno nằm thẳng trên mặt đất, cơn đau truyền đến từ tinh thần vực gần như khiến cả người hắn rơi vào trạng thái tê dại. Ánh trăng bên ngoài cửa sổ tuôn chảy vào căn phòng lạnh lẽo.

Khóe môi hắn cong lên, lòng bàn tay nắm chặt thân hoa violet, áp lên lồng ngực.

Trên những cánh hoa mỏng như cánh ve, hơi trong suốt, từng đường gân hiện lên rõ mồn một. Dưới ánh trăng, nó tựa một chú bướm đang run rẩy nhẹ nhàng trong gió.

Đóa violet vĩnh hằng.

Không tàn úa, không mục rữa, không lụi tàn.

Sự thả lỏng hoàn toàn khiến trái tim đang đập chậm rãi trong lồng ngực hắn ngừng lại vài nhịp, dòng chất lỏng nóng bỏng đỏ tươi chảy trong huyết quản dường như cũng dần nguội lạnh.

Cảm giác ngạt thở khi sinh mệnh sắp đến hồi kết thúc đang từng chút một nuốt chửng lấy hắn.

Alansno nghiến răng, cưỡng ép bản thân phải giữ tỉnh táo.

Hắn đương nhiên sẽ không để mình chết ở đây.

Một khi đã quyết định không nhận lại anh trai, nếu hắn chết ở đây, chiếc mặt nạ có nguy cơ bị gỡ xuống.

Alansno mở quang não của mình. Quả nhiên, như lời Nhiếp Lương nói hôm đó, có một nút bấm màu đỏ sẫm rất dễ thấy: [Rời đi].

Chỉ cần nhấn xuống là được.

Nhưng đây là phủ Thống lĩnh, nếu Nhiếp Lương muốn đưa hắn ra ngoài, tuyệt đối không thể là “động tĩnh nhỏ” như lời đã nói.

Hắn phải đảm bảo an toàn cho tiểu viện này và cho cả anh trai.

Đợi đến ngày mai, tìm một lúc nào đó anh không có ở đây rồi hẵng đi.

Tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai rọi xuống đường chân trời.

Viện nghiên cứu.

Sau một thời gian dài phân tích, dữ liệu cuối cùng của con chip đã đến thời khắc quan trọng để trích xuất hình ảnh.

“Hẳn là có thể kết nối lại được rồi.”

Kim Đại Kha hỏi: “Bây giờ tiến độ bao nhiêu rồi?”

“Bảy mươi phần trăm, thêm một tiếng ba phút bốn mươi bảy giây nữa là có thể hoàn tất sửa chữa,” một học viên nhìn thanh tiến trình trên màn hình, “Thật thần kỳ, sóng não của một người lại có thể chuyển hóa thành hình ảnh trong chip, vậy thì sức mạnh tinh thần phải bùng nổ đến mức nào chứ…”

Họ không biết đây là con chip trong não vực của Alansno, nhưng có thể phân tích ra được, chủ nhân của con chip này là một người tiến hóa tinh thần lực cấp siêu A, có khi cấp S cũng không chừng.

Tiếc là người tiến hóa tinh thần lực cấp S quá hiếm, mẫu vật để nghiên cứu lại quá ít.

“Một tiếng nữa…”

Kim Đại Kha trầm ngâm một lát: “Vừa hay có thể đợi thầy về.”

Kể từ khi Alansno đến ở trong tiểu viện của thầy, thầy đã có thói quen mỗi sáng sớm sẽ đến trung tâm vận chuyển rau củ ở phía bắc phủ Thống lĩnh để mua rau tươi. Phi thuyền cá nhân đi đi về về, cũng mất khoảng một tiếng.

Không biết vì lý do gì, thầy rất quan tâm đến Alansno, đã hỏi tiến độ phân tích con chip không dưới mười lần.

Phía bên kia, Lan Hà đã rời khỏi tiểu viện, không kinh động đến ai, đáp phi thuyền cá nhân nhanh chóng rời khỏi phủ Thống lĩnh.

Một cân quả lưu phiên đã được đưa đến trung tâm vận chuyển hôm qua, hôm nay đã có thể lấy. Nếu chờ người ta giao thì phải tận chiều mới nhận được, mà loại quả này ăn tươi mới ngon, chi bằng anh tự đi lấy, buổi trưa lại vừa hay có thể nấu một bát cháo ấm bụng cho Alansno.

Sắc mặt tên đó khi nói chuyện với anh trong vườn hoa chiều hôm qua vẫn còn xanh xao lắm.

Lan Hà lướt xuống bản ghi nhớ trong quang não của mình.

Đây là những gì anh đã ghi lại rải rác trong suốt thời gian qua.

Những thứ Alansno không thể ăn còn nhiều hơn cả anh, bao gồm cả món thích và món ghét, những thực phẩm được sàng lọc và những ghi chú đã thực hiện trong bản ghi nhớ, mức độ nghiêm ngặt có thể xuất bản thành sách được rồi.

Sủi cảo pha lê nhân thịt băm bông cải xanh.

Alansno không thích ăn bông cải xanh, nhưng xét đến cân bằng dinh dưỡng, trưa nay vẫn nên làm món này.

Lan Hà quyết định thực đơn bữa trưa, điều khiển phi thuyền tăng tốc bay về phía trước.

Nhưng khi phi thuyền bay được nửa đường, anh đột nhiên nghe thấy một tiếng nổ kinh thiên động địa!

Sóng xung kích lan ra trong không khí trực tiếp khiến chiếc phi thuyền cá nhân này rung lên và phát ra tiếng báo động chói tai.

Lan Hà đột ngột dừng lại.

Anh quay đầu phi thuyền, trên màn hình phía trước nhanh chóng hiện ra vị trí xảy ra vụ nổ và định vị chính xác——

Phủ Thống lĩnh!

Hiển nhiên không chỉ mình anh, những tiếng báo động nối tiếp nhau vang lên, sự chú ý của mọi người đều tập trung vào khu vực xung quanh phủ Thống lĩnh.

Vài dòng tin nóng với tốc độ ánh sáng lao lên trang đầu của Tinh Võng:

Phủ Thống lĩnh bị nghi ngờ bị phần tử kh*ng b* tấn công!

Quạ Bạc livestream khiêu khích!

Lan Hà sa sầm mặt, tăng tốc độ phi thuyền lên mức tối đa, tức tốc quay về! Hệ thống cảnh báo thông minh vang lên giọng nữ điện tử dịu dàng:

[Cảnh báo! Cảnh báo! Phía trước phủ Thống lĩnh xảy ra vụ nổ, địa điểm nổ là không phận vô định và khu vực sâu nghìn mét dưới lòng đất của phủ Thống lĩnh. Phủ Thống lĩnh đã bị đánh dấu là khu vực nguy hiểm, để tránh bị ảnh hưởng bởi sóng xung kích, xin đừng đến gần! Xin đừng đến gần!]

Lan Hà như điếc không nghe.

Phi thuyền lao nhanh về phía chấm đỏ tươi trên bản đồ!

Quạ Bạc.

Anh biết mật danh này.

Lính đánh thuê của Tinh vực Tây Bắc, sau này khi Khang Khuyển chết, đã trở thành phó quan thứ hai dưới trướng Alansno, tên thật là Nhiếp Lương.

Tại sao Nhiếp Lương lại xuất hiện ở phủ Thống lĩnh.

Câu trả lời không cần phải bàn cãi.

Alansno.

trước
sau