Chuyện Thiên Cốc chiêu mộ dị năng giả đã ầm ĩ suốt ba năm nay.
Không ít dị năng giả tự do đã từ bỏ quê nhà, vắt óc suy nghĩ cũng muốn chen chân vào.
Căn cứ dị năng giả Thiên Cốc.
Ánh nắng ngoài cửa sổ rải lên chiếc bàn làm việc sáng bóng, trong bình sứ cắm mấy đóa hướng dương đang nở rộ kiêu hãnh.
Một người đàn ông đang ngậm tẩu thuốc lật giở tập tài liệu trong tay, “Chậc, mới tuyển được ba người? Đến chỉ tiêu bốn người định sẵn cũng không đủ?”
Người phụ trách tuyển sinh mặt mày rầu rĩ: “Hết cách rồi Trì Vu tiên sinh, chỉ tiêu ngài đưa ra cao quá, vừa yêu cầu tuổi tác, vừa yêu cầu tiềm năng, lại còn yêu cầu độ hiếm của dị năng… Dị năng giả vốn đã ít ỏi, tìm được ngần ấy người đã là quá tốt rồi.”
Trì Vu xoa mặt: “Thôi vậy, Tổ Tiêm Đao quý ở tinh nhuệ, không phải số lượng, cứ thế đi.”
Anh ta xoa cằm: “Uyên Quang từ sau khi đổi boss năm năm trước, hình như chẳng có động tĩnh gì, cũng không phá hoại như xưa nữa. Cậu nói xem chúng đang làm gì? Lén lút hủy diệt thế giới à?”
Người phụ trách lẩm bẩm: “Tôi làm sao mà biết được.”
Uyên Quang trước nay luôn cấu kết với dị thú, thả dị thú phá hoại thành phố, vốn là tử địch của Thiên Cốc. Thế mà năm năm gần đây chẳng hiểu sao lại im hơi lặng tiếng, chẳng những thay boss mới không một lời thông báo mà còn không có bất cứ động tĩnh gì.
Trì Vu nói đùa: “Dị thú hoành hành, mấy năm nay Thiên Cốc đang lúc bận rộn nhất thì Uyên Quang lại không gây sự. Nếu không phải biết là chuyện không thể, tôi còn tưởng có ai đó đang giúp chúng ta.”
Anh ta thở dài một hơi, vươn vai đứng dậy, cầm lấy tài liệu của ba thiếu niên sắp gia nhập Tổ Tiêm Đao, lúc đi đến cửa lại bất giác lẩm bẩm một câu: “Ba người…”
“Cứ cảm thấy thiêu thiếu cái gì đó.”
Trên bàn làm việc, đóa hướng dương vươn mình về phía mặt trời, những giọt nước trong veo được nắng chiếu vào, lấp lánh ánh sáng ấm áp.
–
Bắc Vực Chi Địa.
Dị thú tràn lan, mà dị năng giả lại vô cùng hiếm hoi.
Đa phần dị năng giả tập trung ở hai nơi là Thiên Cốc và Uyên Quang. Dị năng giả tự do thì giữ thái độ trung lập, thỉnh thoảng sẽ ra tay giúp đỡ, thỉnh thoảng cũng sẽ nhận nhiệm vụ ám sát của Uyên Quang để hành thích cao tầng Thiên Cốc.
Thiên Cốc nằm ở trung tâm của Vực, tiện cho việc phái dị năng giả đi giải quyết khi dị thú tấn công, còn Uyên Quang lại nằm ở rìa phía chính Nam, trước khu rừng Tinh Hải.
Hai bên đối đầu từ xa, là cặp tử thù nổi danh.
\
…
Rừng Tinh Hải.
Tổ chức Uyên Quang.
Một ông lão tóc bạc trắng, vẻ mặt nghiêm nghị, mặc trang phục quản gia, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng thủ lĩnh.
Trong phòng tối om.
Trên chiếc giường lớn là một thiếu niên trông chừng mười tám, mười chín tuổi.
Đôi mắt thiếu niên một xanh một đỏ, là dị đồng rất đẹp. Mái tóc dài màu trắng xám rũ xuống giường, càng tôn lên nước da trắng bệch lạ thường.
Lúc này cậu đang ngồi xếp bằng, trước mặt là một tấm gương lơ lửng.
Trong gương phản chiếu hình ảnh ba người, hai nam một nữ tầm mười lăm, mười sáu tuổi. Họ vừa mới quen nhau, nét mặt còn non nớt, đáy mắt ẩn chứa sự kỳ vọng và phấn khích đối với tương lai, đang cùng nhau tiến về phía căn cứ huấn luyện của Thiên Cốc.
Hình ảnh trong gương rất mờ, nhưng thiếu niên lại mỉm cười, chăm chú dõi theo.
Ông lão liếc nhìn bữa sáng vẫn còn nguyên trên bàn, trong lòng hừ lạnh một tiếng, chậm rãi bước tới, tịch thu tấm gương mà thiếu niên đang nhìn chằm chằm.
“Thủ lĩnh, đừng xem nữa.”
“Tiểu Phó Thúc…” Thời Đăng bất lực ngẩng đầu, “Tôi mới xem mà.”
Ông lão không hề lay chuyển: “Nói dối, bữa sáng còn chưa đụng đến. Với lại, tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, lần này cậu nên gọi tôi là lão Phó Thúc rồi.”
Ông vỗ tay, có người từ bên ngoài cúi đầu đẩy xe đồ ăn vào, trên xe là bữa trưa vừa mới nấu xong.
Phó Thúc: “Tôi nhìn cậu ăn, ăn xong rồi xem tiếp.”
Thời Đăng đành chịu, cậu nghiêng đầu lẩm bẩm về phía bên trái, “Cậu xem, Tiểu Phó Thúc lại mắng người.”
Rồi cậu lại nhìn sang bên phải, nói: “Trước đây ông ấy có hung dữ như vậy không, tôi không nhớ nữa.”
Hai bên trái phải của thiếu niên chẳng có một bóng người.
Trong căn phòng tối tăm, cảnh tượng trông có hơi loạn thần.
Sớm đã biết thủ lĩnh không bình thường, nhưng tận mắt chứng kiến vẫn là chuyện khác. Lần sau, việc đưa cơm này… cứ để người khác làm thì hơn.
Người giao cơm đã bị cho ra ngoài.
Vẻ mặt Phó Thúc không đổi, thậm chí còn trở nên hiền hòa hơn, ông gật đầu với hai phía trái phải của Thời Đăng, cười nói: “Họ cũng ở đây à?”
Thời Đăng: “Vâng.”
Lần này cậu ngoan ngoãn ăn xong bữa, Phó Thúc lại lấy ra một lọ thuốc: “Cái này.”
Thấy Thời Đăng ngoan ngoãn uống xong, Phó Thúc mới trả lại tấm gương cho cậu, “Thủ lĩnh, lần này cậu định làm thế nào?”
Thời Đăng v**t v* mép gương, hồi lâu không nói.
Cậu đi chân trần đến bên cửa sổ, kéo một góc rèm lên, một vệt nắng chói chang rọi vào, cậu không quen mà né đi, “Lần này…”
“Lần cuối cùng, tôi không muốn trốn tránh họ nữa.”
Thiếu niên cuối cùng cũng kéo rèm lại, nhìn về phía chậu hướng dương đã khô héo ở góc phòng. Cậu vươn ngón tay gầy guộc, trắng bệch, khẽ điểm một cái từ xa.
“Thời gian.”
Đóa hướng dương như được ban cho một sức sống mới, tựa như nghịch đảo sinh trưởng, nhanh chóng trở về thời khắc nở rộ rực rỡ nhất.