Tóm tắt truyện Nàng Là Ánh Sáng Rực Rỡ Chốn Nhân Gian
Giữa cơn mưa tầm tã, một cô gái đáng thương mang trong mình trọng bệnh bị tống khỏi nhà Tể tướng, rồi được một thư sinh kín đáo đưa về chăm sóc. Đó chính là khởi đầu cho câu chuyện đầy bi thương và tình người trong “Nàng Là Ánh Sáng Rực Rỡ Chốn Nhân Gian”.
Mặc cho thân phận và hoàn cảnh bần hàn, thư sinh nhẹ nhàng lặng lẽ chăm sóc cô, không một lời chê bai hay phán xét. Khi vết thương mờ dần và ý định rời đi loé lên trong nàng, thì thư sinh đột nhiên biến mất trong đêm, khiến nàng lo lắng dõi theo. Cô tìm ra hắn trong cảnh tượng đau đớn – hai chân gãy, bỏ mặc bên đường chịu đựng cái chết.
Khoảnh khắc gặp lại nhau giữa nỗi khổ đau, thư sinh dặn dò, “Chi Chi, sao nàng chưa đi?”, và câu hỏi đó cũng vang vọng trong tâm trí cô. Tại sao cô vẫn ở lại, trong khi số phận đẩy đưa hai người đến những ngã rẽ bi thảm? Đó chính là lòng tốt còn sót lại, là điều ràng buộc không thể tránh khỏi giữa họ.
Nàng như một ánh sáng trong cuộc đời hắn, giúp hắn hồi phục. Dần dần, cả hai cùng quên đi việc rời bỏ. Thư sinh ghi danh đỗ Trạng nguyên, nhưng chính lúc khi sự nghiệp đang chạm đến thành công, hắn đã khiếu nại về vụ án phế thái tử, khiến bệ hạ tức giận, đày đọa hắn.
Một lần nữa, nàng lại đứng chờ bên ngoài cửa thành, trân trân hướng nhìn nơi hắn bị giam giữ, lòng ngập tràn lo lắng và bất an. Nhưng từng ngày trôi qua, hình bóng của hắn vẫn mờ nhạt xa dần.






Bình luận truyện
Viết bình luận