Liên Thận Vi rốt cuộc cũng chỉ vừa mới tỉnh lại, nói xong hai câu đó, liền một lần nữa thiếp đi trong mê man.
Có điều lần này, hơi thở dần đều của hắn ít nhất cũng khiến người ta có thể cảm nhận được.
Căn phòng vốn đã chìm vào tĩnh lặng từ lúc nãy, niềm hân hoan và mong đợi khi thấy hắn tỉnh lại đều bị một mồi lửa thiêu rụi thành tro. Lệ Ninh Phong ngây người, “Phong tiên sinh, sư phụ không nhìn thấy sao, là do vấn đề thuốc men hay là…?”
“Suy kiệt.”
Có lẽ vì trong lòng đã mơ hồ dự cảm được, nên giọng Phong Khác vẫn xem như bình tĩnh. Hắn chậm rãi đặt tay Liên Thận Vi vào trong chăn, đắp lại cẩn thận cho hắn rồi mới quay đầu nhìn những người khác trong phòng.
“Trước đây hắn không nghe được, bây giờ cũng không nhìn thấy được nữa rồi.”
Hắn im lặng một lát, rồi chậm rãi kể một câu chuyện nói dài không dài, mà nói ngắn cũng chẳng ngắn.
Thực ra, đó chỉ là câu chuyện về một thiếu niên phóng khoáng, lảo đảo chông chênh, từ năm mười bảy tuổi cho đến nay gần hai mươi chín, chầm chậm trưởng thành trong suốt mười một, mười hai năm đằng đẵng ấy.
…
Nửa tháng sau, vào một ngày đầu đông.
Ngoài hiên, cành lá phủ một lớp sương mỏng, chim chóc bay lên rồi đáp xuống.
Ánh sáng thanh lãnh lọt qua song cửa.
Trên mắt Liên Thận Vi che một dải lụa đen rộng bằng hai ngón tay, được Ứng Cảnh Quyết dìu đỡ, đi được nửa vòng trong phòng ngủ của mình.
Mái tóc hắn đã bạc trắng hoàn toàn, mái tóc dài đến thắt lưng không hề búi lên mà buông xõa trên vai, đường hàm vì gầy rộc đi mà càng thêm sắc nét.
Chỉ đi nửa vòng thôi, mà lại tốn không ít thời gian, trán của thanh niên đã lấm tấm mồ hôi.
Liên Thận Vi th* d*c một lúc, “Được rồi, Phong Khác, ta nghỉ một lát.”
Ứng Cảnh Quyết vội vàng đỡ hắn ngồi xuống sập mềm.
Địa long trong phòng đốt rất vượng, hắn sớm đã toát một thân mồ hôi, quệt tay qua loa lên người, rồi viết vào lòng bàn tay Liên Thận Vi: “Có muốn ăn gì không?”
Hắn đang dùng thân phận của Phong Khác để ở bên cạnh Liên Thận Vi.
Nửa tháng trước, vào đêm tiểu cữu cữu tỉnh lại, Phong tiên sinh đã kể cho họ nghe những chuyện xảy ra trong những năm qua. Hắn lúc này mới biết, chứng mất trí nhớ của mình nào phải do bệnh tật, mà là do tiên đế khi đó đã tự mình hạ bí dược của hoàng thất.
Mối thù giữa triều đình Đại Thịnh và Phù Độ Sơn Trang cuối cùng cũng được phơi bày ra ánh sáng.
Vết thương của tiểu cữu cữu, là sau khi truy sát đám sát thủ của Trụy Nguyệt Lưu năm đó, bản thân bị trọng thương, bị yêu tăng nhặt về luyện thành dược nhân, kinh mạch tổn hại toàn bộ, gân tay phải bị cắt đứt, không thể cầm kiếm được nữa.
Ba năm từ mười bảy đến hai mươi tuổi, hắn đều dưỡng thương ở Phong gia.
Vô số lần cố gắng cầm lại thanh kiếm, tiếc thay đều thất bại, cho đến khi tiểu cữu cữu biết được, kẻ thù của Phù Độ Sơn Trang không chỉ có một Trụy Nguyệt Lưu, mà còn có rất nhiều đại quan trên triều đình vốn mang danh trung thần chính trực.
Trong đó, Ngụy Lập chính là một kẻ.
Ngụy Lập.
Sao hắn có thể không nhớ cho được.
Khi đó, chính vì chuyện này mà hắn mới bắt đầu rạn nứt hoàn toàn với tiểu cữu cữu lúc ấy còn là Nhiếp Chính Vương. Hắn thậm chí còn đích thân đến chủ trì tang lễ cho Ngụy Lập.
Sau này khi tuần du phía Nam trở về, mộ của Ngụy Lập bị người ta đào lên, hài cốt bên trong không cánh mà bay, hắn còn nổi trận lôi đình, ra lệnh cho người tu sửa lại.
Hắn không thể tưởng tượng nổi, khoảnh khắc tiểu cữu cữu nghe tin hắn chủ trì tang lễ cho Ngụy Lập, tâm trạng sẽ như thế nào.
Sau khi biết được những chuyện này, Ứng Cảnh Quyết đã tự tát mình một cái, rồi nhốt mình trong phòng, không ăn không uống suốt ba ngày ròng rã.
Lúc đi ra, cả người hắn gầy đi một vòng lớn, nhưng lại không nói một lời nào mà tự mình chỉnh trang lại, gánh vác trách nhiệm chăm sóc tiểu cữu cữu.
Phong Khác nói với hắn, tiểu cữu cữu không muốn hắn biết chuyện năm đó, nay thù hận của Phù Độ Sơn Trang đã theo sự ra đi của phụ hoàng hắn mà hoàn toàn đặt dấu chấm hết.
Ứng Cảnh Quyết liền gật đầu, tiểu cữu cữu không muốn hắn biết, hắn sẽ coi như không biết.
Ngày ấy ở chùa Phật Tuyền.
Ký ức của hắn dần khôi phục, chuyện Mạc Đạt bắt tiểu cữu cữu quỳ xuống xin lỗi con trai của Ngụy Lập nay đã sáng tỏ, hắn lại càng thấy phẫn nộ và nhục nhã.
Tuy nghe Ninh Phong nói, tiểu cữu cữu không quỳ, chỉ hơi cúi đầu một chút đã bị Minh Chúc dùng roi kéo lại. Nhưng mà… quỳ hay không quỳ, đối với một người trời sinh kiêu ngạo, e rằng ngay khoảnh khắc đưa ra quyết định, đã không còn quan trọng nữa rồi.
Khoảnh khắc cúi đầu kia, đã đại biểu cho việc từ bỏ lòng kiêu hãnh.
Trong lòng tiểu cữu cữu nghĩ thế nào, không một ai trong bọn họ biết rõ, cũng không dám nhắc tới.
Ứng Cảnh Quyết nhìn chậu quân tử lan trên bệ cửa sổ, hoa được nuôi dưỡng bằng khí tiết, nghe nói là tiểu cữu cữu vẫn luôn chăm sóc, trước kia nuôi rất tốt, nhưng từ sau lần ở chùa Phật Tuyền trở về, chậu hoa này cũng dần dần khô héo.
Lá úa vàng, hoa tàn lụi.
Tương truyền, giữa hoa và người trồng hoa tồn tại mối khí tức tương liên; Liên Thận Vi bị bẻ gãy khí tiết, phải gánh chịu nỗi nhục nhã, cây quân tử lan cũng dần lụi tàn — thật khó để người ta không liên tưởng đến tình trạng của chính bản thân hắn.
Vừa nghĩ đến đây, chậu quân tử lan này lại như một cái gai, nhắc nhở bọn họ về dáng vẻ cúi đầu của Liên Thận Vi đêm đó.
Tất cả mọi người đều ngầm hiểu không ai nhắc đến việc vứt nó đi, mà vẫn luôn chăm sóc tỉ mỉ. Lệ Ninh Phong từ bên ngoài mua về không ít đất tốt, ngay cả Phong tiên sinh cũng ngày ngày rắc vào chậu hoa những thứ bột kỳ lạ.
Tựa như chỉ cần nuôi hoa tốt lên, thì người cũng sẽ khỏe lại vậy.