Phật Tuyền Tự được xây trên đỉnh núi.
Trước chùa là một nghìn ba trăm ba mươi ba bậc thềm đá uốn lượn quanh núi.
Trên những hàng cây hai bên bậc thềm, treo lơ lửng những ngọn đèn vàng vọt, để các bậc đế vương qua các đời có thể nhìn rõ lối đi trong đêm, từng bước một leo l*n đ*nh, vào trong chính điện, quỳ trước Phật, cầu xin ngày lành.
Ánh đèn vàng vọt nhuốm trong màn mưa thu rả rích, ngoài tiếng mưa chỉ còn lại tiếng lá rơi. Tiếng Phạn âm u ẩn hiện từ đỉnh núi vọng về, những bậc thềm đá ướt sũng như được rắc một lớp vàng vụn, lạnh lẽo soi bóng vạn vật xung quanh.
Liên Thận Vi được Thiên Nam đưa lên một cây cổ thụ có tầm nhìn cực tốt, vừa hay có thể trông thấy một phần của con đường đá.
Không khí ẩm ướt lạnh lẽo, hắn không hợp để ở trong môi trường thế này quá lâu, đã ho mấy lần. Cành cây trơn trượt, Thiên Nam sợ hắn ngã xuống, luôn phải cẩn thận nắm lấy cổ tay Liên Thận Vi qua lớp áo.
Hắn có thể cảm nhận được thân nhiệt của Liên Thận Vi lạnh đến đáng sợ.
Lần này về, chắc chắn không tránh khỏi một trận sốt cao.
A Tứ đậu trên vai Liên Thận Vi, xòe một bên cánh ra che mưa cho hắn.
Liên Thận Vi nhìn bóng hình quen thuộc kia, khẽ chau mày.
“Một vài chế độ của triều Đại Thịnh cũng quá cứng nhắc rồi.”
Sớm biết như vậy, lẽ ra hắn nên ép buộc Cảnh Thành Đế thay đổi những quy định vớ vẩn hành hạ người khác này từ trước.
Y phục Ứng Cảnh Quyết mặc trên người đã thấm đẫm nước, hơn một nghìn bậc thềm đá đã đi được quá nửa, y phục theo đó cũng ngày một nặng trĩu.
Bên cạnh hắn không có ai che ô, cũng không thể có ai thay hắn che ô, ngay cả chính hắn cũng không được.
Cứ dầm mưa lâu như vậy, lại chỉ là một thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, làm sao chịu nổi.
Liên Thận Vi đã thỏa nguyện trông thấy dáng vẻ của Ứng Cảnh Quyết trong bộ đế phục này, nhưng tâm trạng lại chẳng tốt đẹp gì.
Thiên Nam khuyên nhủ: “Chủ tử, chúng ta nên về thôi.”
Liên Thận Vi: “Đợi thêm chút nữa, đợi nghe thấy tiếng chuông bói quẻ vang lên rồi hẵng về.”
Ứng Cảnh Quyết đặt chân lên bậc thềm cuối cùng, bước đến trước chính điện.
Xung quanh chính điện đã sớm bị thị vệ hoàng gia vây kín, đảm bảo an toàn tuyệt đối.
Cửa điện mở rộng, tượng Phật bằng vàng ẩn hiện trong ánh nến leo lét, giữa làn sương hương bảng lảng, nhìn không rõ thực hư.
Hai bóng người đứng ở cửa.
Một là trụ trì Từ Liên của chùa Phật Tuyền, người còn lại là Thái sư Mạc Đạt của triều Đại Thịnh. Hai người là người chủ trì nghi lễ trong điện.
Phật Tuyền Tự ở triều Đại Thịnh không có mấy tiếng tăm, đây không phải là ngôi chùa nguy nga nhất, lại xây trên núi, khó trèo. Dù không đi đường đá vòng quanh núi mà đi thẳng con đường chính giữa, người bình thường muốn lên đến đỉnh cũng phải mất gần nửa canh giờ.
Vì vậy mà hương khói ở đây không thuộc hàng thịnh vượng nhất trong các ngôi chùa.
Những việc cầu xin bói quẻ thông thường, chỉ cần tìm Khâm Thiên Giám là được. Phật Tuyền Tự chỉ vào ngày cầu xin ngày lành cho tiên đế mới có vẻ nổi bật hơn một chút.
Ứng Cảnh Quyết bước lên trước, cúi đầu: “Trụ trì, Thái sư.”
“Bệ hạ hữu lễ, A Di Đà Phật.”
Thái sư Mạc Đạt mỉm cười: “Giờ không còn sớm nữa, bệ hạ, mời cùng hai chúng ta vào điện.”
Ứng Cảnh Quyết đưa mắt đánh giá người này.
Trước khi đến đây, hắn đã nghe Tiểu Chí Tử nói qua, vị Thái sư Mạc Đạt này đã ở đây ba mươi sáu năm, tính đến hắn, đã trải qua ba đời đế vương đến bói quẻ.
Trụ trì của chùa Phật Tuyền đã đổi một người, vị Thái sư này thì vẫn luôn ở đó.
Dáng vẻ rất phù hợp với lòng từ bi của nhà Phật.
Y phục chỉ có một bộ, không thể thay đổi, Ứng Cảnh Quyết nhận lấy chiếc khăn tay từ Tiểu Chí Tử đưa qua, lau mặt qua loa rồi theo hai người bước vào trong.
Vừa bước qua cửa điện, mùi sương hương càng thêm nồng nặc.
Hơi ẩm quyện với sự ấm áp kỳ lạ, quần áo lại ẩm ướt lạnh lẽo dính sát vào người, khiến người ta vô cùng khó chịu.
Ứng Cảnh Quyết quỳ trên bồ đoàn, “Bắt đầu đi.”
Trụ trì Từ Liên: “Xin bệ hạ nhắm mắt, tĩnh tâm suy tưởng một lát.”
Ứng Cảnh Quyết nghe lời nhắm mắt lại, trước mắt lập tức chìm vào bóng tối, chỉ có thể cảm nhận được ánh nến chập chờn le lói.
Tiếng mưa rơi tí tách ngoài mái hiên trở nên mơ hồ bên tai.
Khói hương hít vào cơ thể ngày một nhiều.
Không biết có phải do dầm mưa hay không, mà đầu óc hắn bỗng trở nên choáng váng, sự tập trung vừa lơi đi, ý nghĩ liền không kìm được mà trôi xa.
[“Cảnh Quyết.”]
[“Trốn cho kỹ…”]
[“Tiểu cữu cữu?”]
Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, đầu óc hắn lướt qua từng mảnh ký ức vụn vỡ, cùng những âm thanh hỗn tạp, chói tai.
Ứng Cảnh Quyết từ từ nhíu mày, nhịp thở vốn ổn định dần trở nên rối loạn.
Hắn nhận ra có điều không ổn, gắng gượng mở mắt, vịn trán loạng choạng đứng dậy.
“Người đâu, trẫm…”
Bốp!
Từ Liên cầm một khối đá bói quẻ đập mạnh vào sau gáy Ứng Cảnh Quyết.
“Ực…”