Phong Khác ôm vai mình, “hử” một tiếng: “Cái kẻ đầu sỏ một hai phải giấu giếm thân phận này mà lại ở đây khuyên chúng ta ư?”
Cừu Triệt: “Tán đồng.”
Liên Thận Vi: “…”
Hắn thản nhiên chuyển chủ đề, “Cừu Triệt, ngươi mang gì đến đây, trông nặng quá.”
Ba người họ ngồi xuống, Cừu Triệt vén tấm vải phủ trên chiếc lồng lên.
Bên trong là một con chim to bằng lòng bàn tay, xám xịt, trên cổ vẫn còn một vòng lông tơ non nớt. Nó trông ốm yếu bệnh tật, nhưng ánh mắt lại vô cùng hung dữ, nghển cổ nhìn người.
“Cái này,” Phong Khác trầm ngâm một lát, “Xấu quá.”
Con chim “a” một tiếng với hắn, vừa hung hăng vừa yếu ớt.
Phong Khác: “…”
Có hung dữ nữa thì cũng vẫn xấu thật, xấu đến mức không nhìn ra là giống gì.
Liên Thận Vi: “Đây là gì vậy?”
Cừu Triệt: “Ta nhặt được ở biên giới Đô Lan, cụ thể thì không nhìn ra được, đoán chừng là một con Hải Đông Thanh biến dị, bị bọn buôn chim vứt bỏ, vì rời khỏi môi trường sinh trưởng nên rất đặc biệt.”
“Ngươi đâu phải người thích nhặt đồ,” Phong Khác nghi ngờ, “Không phải ngươi trộm đấy chứ?”
Đáy mắt Liên Thận Vi ẩn chứa ý cười, ra vẻ đăm chiêu: “Cừu huynh, nhiều năm không gặp, thay đổi khá lớn.”
“… Thật sự là nhặt được,” Cừu Triệt nói, “Ta đang nghỉ ngơi ở biên giới Đô Lan, trên người chỉ còn một miếng lương khô, nó không biết từ đâu bò tới, giật lấy lương khô từ tay ta.”
Ánh mắt Cừu Triệt phức tạp.
Nếu nói là giật, hình như cũng không đúng lắm, y thấy con chim này đáng thương, nên bẻ một miếng vứt xuống đất cho nó. Nhưng con chim này đến nhìn cũng không thèm, nhất quyết đòi ăn miếng y đang cầm trên tay.
Cuối cùng y nửa thuận theo, để con chim này ‘hung hãn vô song’ cướp đi miếng lương khô của y.
Liên Thận Vi tò mò: “Sau đó ngươi bắt nó luôn?”
“Không,” vẻ mặt Cừu Triệt khó nói thành lời, “Rồi nó bị nghẹn.”
“…”
Con chim trong lồng cảm nhận được ba ánh mắt khiến chim tức giận, lập tức hung tợn kêu “a cổ a” mấy tiếng, ‘oai mãnh’ vỗ cánh hai cái.
Phong Khác không nhịn được bật cười thành tiếng.
“Ta vỗ lưng cho nó, nó nôn ra được, rồi ngất đi. Ta cho nó vào lồng mang theo, muốn để Phong Khác xem thử, giao cho các ngươi nuôi.”
“Tiểu gia hỏa này nỗ lực muốn sống biết bao, trải qua bao nhiêu trắc trở cũng không từ bỏ,” Phong Khác như vô tình nói một câu, “Ngươi nói có phải không, Liên đại nhân?”
Liên Thận Vi khựng lại, bất giác nhìn về phía y.
Vẻ mặt Phong Khác vẫn bình thường, chỉ nói với Cừu Triệt: “Con chim này giao cho Liên Thận Vi nuôi là hợp nhất, hắn cũng đang rảnh rỗi,” rồi cười cười chọc vào lồng, “Yên tâm, ta chữa khỏi cho ngươi, để sau này ngươi có thể bay lượn thật tốt, tự do tự tại.”
Liên Thận Vi cúi mắt trong giây lát.
“Còn gì nữa, trong tay nải của ngươi đựng gì vậy?”
Cừu Triệt mở ra.
Bên trong là hai vò rượu nhỏ được bọc kỹ bằng y phục, khoảnh khắc mở ra, hương rượu thơm lừng bay khắp mũi.
Mắt Liên Thận Vi hơi sáng lên: “Rượu của Phượng Hoàng Đài?”
Cừu Triệt gật đầu: “Mang đến hai vò, dọc đường đều bọc kín, nếu để bay mất hương thơm thì vị sẽ không còn đúng nữa.”
“Ta cũng lâu lắm rồi chưa uống,” Phong Khác cũng thèm, ngửi một cái rồi nói, “Vẫn là nhờ phúc của ngươi, chứ không thì Cừu Triệt sao lại không ngại phiền phức mà mang rượu đến?”
Minh Chúc mang một bộ chén rượu lên.
Liên Thận Vi: “Tuyết Sơn Bạch Lộ, Túy Xuân Nồng.”
“Hai loại rượu vang danh bền bỉ với thời gian, một xuân một đông, một nhu một cương, kết hợp với nhau vừa hay.”
Hắn suy nghĩ một lát, kể ra vài loại điểm tâm trong phủ hiện có, bảo Thiên Nam đi lấy.
Phong Khác: “Nhắc đến rượu là hắn lại có tinh thần ngay.”
“Lần trước ở Kim Lăng, sức khỏe hắn không tốt nên không được uống, đường đến kinh thành xa xôi, lần này ta mang cho hắn hai vò.”
Chén rượu được chia ra, điểm tâm hợp cảnh hợp tình đặt ở giữa, ánh trăng thanh lạnh, gió đêm se se.
“Bao năm nay lần đầu tụ họp đủ, ta xin uống một chén trước, tỏ lòng áy náy,” Liên Thận Vi giơ tay định rót rượu cho mình, Phong Khác “cạch” một tiếng, dùng đũa gõ lên mu bàn tay hắn.
“Bỏ xuống!”
Liên Thận Vi: “…”
Cừu Triệt nghi hoặc: “Sao vậy? Sức khỏe hắn vẫn chưa khỏi?”
Trong ngày sum họp vui vẻ thế này, Phong Khác cũng không muốn làm mất hứng, uống một chút thì cứ uống, nhưng hắn thấy cái ý của Liên Thận Vi, rõ ràng là muốn uống nhiều, hóa ra cơn sốt lần trước đã quên rồi sao? Tính tròn thì cũng sắp ba mươi tuổi rồi, sao lại không biết suy nghĩ hơn một chút.
“Hắn vừa mới hạ sốt, bây giờ có thể động vào rượu, nhưng không được uống nhiều,” Phong Khác liếc Liên Thận Vi một cái, “Tối nay ngươi đừng đụng vào vò rượu này, để ta rót cho ngươi.”
Liên Thận Vi im lặng: “… Được.”
Được uống là tốt rồi, còn hơn lần trước Cừu Triệt dùng một chiếc đũa chấm chút rượu cho hắn nếm thử.
Rồi hắn nhìn Phong Khác cầm vò rượu, hết sức keo kiệt nhỏ từng giọt, từng giọt… vào chén rượu của hắn, trong chiếc chén vốn đã không lớn, chỉ nhỏ được nửa chén con.
“Uống dè sẻn chút, uống hết có thể rót thêm ba lần, không ít đâu nhỉ?”
Liên Thận Vi lặng im không nói, nhấp một ngụm nhỏ.
Hương rượu quen thuộc tức thì lan tỏa giữa môi và răng, khác với những loại rượu khác, rượu của Phượng Hoàng Đài dù có say, ngày hôm sau cũng không đau đầu. Mỗi loại rượu đều có một hương vị độc đáo riêng.
Trước đây khi ở Kim Lăng, phần lớn tiền bạc trên người hắn đều tiêu vào Phượng Hoàng Đài. Mười năm trước, nếu có ai nói với hắn “uống dè sẻn chút”, hắn sẽ dùng Thương Sơn kiếm đuổi người đó đi.
Vật đổi sao dời.
Liên Thận Vi thở dài, đặt chén rượu xuống: “Uất ức.”
Phong Khác: “Vậy thì cứ uất ức đi.”
Cừu Triệt gật đầu: “Tán đồng.”
Liên Thận Vi: “…”
Thiên Nam lẳng lặng kéo Minh Chúc ra xa, nói nhỏ: “Hôm nay chủ tử vui lắm.”
Bao năm nay người khiến chủ tử phải chịu thiệt chỉ có một mình Phong tiên sinh, giờ thì hay rồi, lại thêm một người nữa, nhưng hắn cảm nhận được chủ tử rất thoải mái.
Ngay cả thần thái cũng vô cùng vui vẻ.
Cái cách giao tiếp vừa cà khịa vừa tự nhiên vô cùng kia, hẳn là của những người bạn thân nhiều năm.
Minh Chúc gật đầu.
Còn khác với những gì thấy trên vách đá hôm đó.
Chủ tử bây giờ… tràn đầy sức sống.
Hai vò rượu nhỏ này được thưởng thức vô cùng tận hứng, gió thổi làm chuông kinh điểu khẽ vang, Liên Thận Vi bị quản thúc, uống rất rất ít, hắn nhìn chuông kinh điểu một lúc rồi cười, hỏi: “Có muốn nghe một khúc nhạc không?”
Phong Khác và Cừu Triệt đều đồng thanh tán thành.
Liên Thận Vi bèn đi lấy cây động tiêu của mình.
Vẫn là khúc nhạc vô danh lần trước, chỉ là lần này có bạn hiền và rượu ngon làm bạn, dù hôm nay không phải đêm rằm, cũng không còn chút thiếu sót nào nữa.
Tác giả có lời muốn nói:
Cừu Triệt mặt vô cảm lấy rượu ra: ●—●
Liên Thận Vi: mắt mèo sáng rỡ.jpg, mèo con vồ tới.jpg, mèo con há miệng.jpg
Phong Khác nhanh-chuẩn-dứt khoát: Đũa ‘cạch’ một tiếng! (lấy rượu đi.jpg)
Liên Thận Vi: … rụt vuốt lại.gif