Phong Khác rời khỏi Trung Nghĩa Hầu phủ, để tránh bị theo dõi, hắn đã lượn lờ vòng vèo rất lâu ở ngoại ô kinh thành rồi mới lén lút lẻn vào Nhiếp Chính Vương phủ.
Trở về, hắn liền vào phòng mình trút bỏ bộ dạng diêm dúa kia.
Hắn vẫn canh cánh trong lòng chuyện sức khỏe của Liên Thận Vi, thay y phục xong liền ra ngoài tìm người, bấy giờ đã là ban đêm, hắn tình cờ gặp Thiên Nam với vẻ mặt nghiêm nghị, đang vội vã đi đâu đó.
Phong Khác vẫy tay: “Đi đâu vậy?”
Thiên Nam chắp tay: “Bắc Di tấn công biên cương, đã chiếm được một thành. Trước đó chủ tử cứ mơ mơ màng màng nên thuộc hạ và Minh Chúc không dám bẩm báo, bây giờ lại có tình hình khẩn cấp…”
Phong Khác giơ tay chặn lại: “Dừng.”
“Đừng nói cho hắn biết.”
Thiên Nam: “Nhưng mà…”
Những lúc tâm trạng không tốt, Phong Khác đến cả mặt mũi của Liên Thận Vi cũng chẳng nể nang, sắc mặt hắn lập tức trầm xuống: “Ngươi muốn chủ tử nhà ngươi chết sớm thì cứ việc nói cho hắn biết ngay bây giờ.”
Vừa mới từ bờ vực vách đá trở về, lại thêm một trận sốt cao.
Lẽ nào cả triều đình văn võ bá quan đều là đồ ăn hại cả sao?! Rời khỏi Liên Thận Vi thì không xoay xở được nữa à? Tiểu hoàng đế kia ngay cả chút nguy cơ này cũng không ứng phó nổi, thì đừng làm hoàng đế nữa!
Hơn nữa, hắn nhận ra Liên Thận Vi lúc này khó khăn lắm mới có chút ý niệm muốn nghỉ ngơi, tuyệt đối đừng gây chuyện vào thời điểm mấu chốt này.
Thiên Nam bị hắn dọa cho không dám hó hé, “Vâng, lát nữa sẽ nói với Minh Chúc một tiếng, vậy còn phía chủ tử…”
“Bên đó các ngươi đừng quan tâm, có chuyện gì ta gánh.”
Thiên Nam thở phào nhẹ nhõm, “Được.”
“Tiên sinh tìm chủ tử sao? Người đang ở Lãm Nguyệt Đình trong hậu viện của phủ.”
Lãm Nguyệt Đình.
Đó là một tòa đình cực kỳ rộng rãi.
Bố cục trang nhã, hồ nước bao quanh, góc mái hiên treo chuông kinh điểu, nền đất trải thảm, giữa đình là một chiếc bàn tròn bằng hỗn ngọc. Trên mặt bàn có khắc bàn cờ, chỉ cần nhấn vào cơ quan bên dưới, nó sẽ biến thành mặt bàn để dùng bữa.
Đây là nơi ngắm trăng đẹp nhất trong phủ.
Do chính Liên Thận Vi thiết kế, hắn rất thích nơi này, nên việc bài trí cũng vô cùng dụng tâm.
“Ta thì bận tối mắt tối mũi, ngươi lại thảnh thơi quá nhỉ.”
Liên Thận Vi đứng bên lan can, nghe giọng nói là biết ai, hắn không quay đầu lại, cười nói: “Chẳng phải nói chuyện bên Ninh Phong đã xong rồi sao?”
Phong Khác hừ hừ: “Xong rồi, hôm nay vừa thu dọn đồ đạc từ bên đó về, ngột ngạt chết ta rồi. Điều trị lâu như vậy, nếu không nể mặt ngươi, thì theo tiêu chuẩn của Phong gia chúng ta, hơn nửa gia sản của Hầu phủ bọn họ cũng chỉ vừa đủ trả phí khám chữa cho ta thôi.”
“Đa tạ Phong thần y đã hào phóng ra tay tương trợ,” Liên Thận Vi nhướng mày, nói rồi định cúi người hành lễ với hắn.
“Ấy ấy ấy! Đừng mà!” Phong Khác vội vàng, “Lão già nhà ta mà biết được thể nào cũng lột da ta mất.”
Liên Thận Vi: “Chuyện bên Ninh Phong đã xong, ngươi còn bận gì nữa?”
“Ngươi chứ ai,” Phong Khác liếc hắn một cái, “Đến lúc phải đổi thuốc mới rồi, nhưng vì chuyện năm đó… chín phần mười dược liệu ở Trung Nguyên ngươi đều không dùng được, ta phải đi dò hỏi những nơi khác xem có loại dược liệu nào hiếm thấy mà ngươi có thể dùng được không, hơn nữa nếu dùng được, còn phải đảm bảo số lượng.”
Hắn thở dài: “Liên đại nhân, ngươi phiền phức thật đấy.”
Liên Thận Vi: “Thật ra bây giờ thế này cũng tốt lắm rồi, không cần đổi thuốc, sống dài hay ngắn, ta thật ra…”
“Dừng.”
Phong Khác: “Ngươi chọc tức ta phải không?”
Liên Thận Vi im lặng một lát.
Hắn có chút mệt mỏi day day trán, “Được rồi, ta không nói nữa.”
Phong Khác thu hết dáng vẻ của hắn vào đáy mắt, nỗi lo trong lòng lại sâu thêm một phần.
“— Hai người các ngươi quả nhiên ở cùng một chỗ.”
Một nam tử áo đen đội nón lá lặng lẽ đáp xuống mái nhà phía trước Lãm Nguyệt Đình, “Đã nhận được thư của ta chưa?”
“Ai?!”
Thiên Nam quát lên một tiếng đầy cảnh giác.
Người này rốt cuộc có cảnh giới gì?! Khoảng cách gần như vậy mà y lại không hề hay biết, vào Nhiếp Chính Vương phủ như chốn không người.
Y rút đao định xông lên, thời khắc mấu chốt Minh Chúc đã kéo y lại, lắc đầu: “Là bằng hữu của chủ tử.”
Phong Khác suýt nữa tưởng mình nghe nhầm, ngạc nhiên ngẩng đầu: “Ngươi?! Cừu Triệt!?”
Vẻ mặt Liên Thận Vi không chút bất ngờ, ngước mắt cười nói: “Thấy thư của ngươi rồi, tính theo lộ trình thì cũng đoán ngươi sẽ đến vào hôm nay, nên ta đặc biệt đến đây đợi ngươi.”
Phong Khác: “?”
“Thư gì?”
Cừu Triệt từ mái hiên bay xuống, nhẹ nhàng đáp xuống bên cạnh hai người, đặt chiếc lồng và tay nải mang theo lên bàn đá.
Y tháo Vô Lượng kiếm ra, chọc nhẹ vào vai Phong Khác, lạnh lùng nói: “Đương nhiên là thư viết cho Tức… Liên Thận Vi, cũng có viết cho ngươi, hỏi ngươi có biết hắn ở đâu không, ngươi tự nghĩ lại xem mình đã trả lời thế nào trong thư đi.”
Phong Khác đau điếng kêu lên một tiếng, nhe răng trợn mắt, vừa chột dạ vừa hùng hồn: “Chuyện đó có thể trách ta sao?”
Rõ ràng Cừu Triệt là người có tính cách lạnh nhạt nhất trong ba người bọn họ, nhưng hễ có y ở đó là y như rằng giữa ba người không bao giờ được yên tĩnh.
Xa nhau đã mười năm, sao vừa gặp lại đã ra cái đức hạnh này rồi.
Liên Thận Vi thầm lắc đầu, ra hiệu cho Minh Chúc bảo những người khác đang canh giữ trong bóng tối lui ra.
“Ngồi đi, đã nhiều năm không tụ họp rồi, đừng vừa gặp đã cãi nhau.”