Vẻ Đẹp BE Của Mỹ Cường Thảm

Chương 270

trước
sau

“Két––”

Liên Thận Vi đẩy cửa chính của Tử Thần Điện.

Trên long sàng, có tiếng hít thở yếu ớt. Cảnh Thành Đế bị cơn gió lạnh từ bên ngoài thổi vào, ho khan mấy tiếng khàn đặc. Hắn không dậy nổi, ngay cả sức để động đậy cũng không có, nhưng lại thở dài một hơi.

“Ngươi đến rồi…”

Khói từ lư hương tỏa ra mùi nhang an thần, quyện với mùi thuốc nồng nặc khắp điện. Sắc vàng của hoàng bào dày và sang trọng, cả căn phòng chìm trong tĩnh lặng.

“Có phải, đã vào thu rồi không.”

Vạt áo đen dừng lại, Liên Thận Vi đứng trước long sàng, “Phải, đã vào thu được một thời gian rồi.”

“Ta biết, ngươi đến đây làm gì. Phụ Tuyết Kiếm ở ngay… phía sau giá sách, trong ngăn tủ, ngươi đẩy ra là có thể thấy,” giọng Cảnh Thành Đế đứt quãng, “Cất giấu bao nhiêu năm nay, thứ không thuộc về mình, đến lúc lâm chung, cũng phải trả lại.”

Liên Thận Vi làm theo lời, đẩy giá sách ra, kéo ngăn tủ, lấy ra thanh Phụ Tuyết Kiếm.

Thân kiếm trắng như tuyết, ngay cả chuôi kiếm cũng làm từ một loại vật liệu bán trong suốt đặc biệt, trong như tuyết, trên đó khắc hai chữ Phụ Tuyết.

Phụ Tuyết Kiếm không có vỏ, nó là một thanh kiếm hợp nhất giữa vỏ và thân. Chỉ cần nhấn vào cơ quan bên trái chuôi kiếm, thân kiếm sẽ lập tức thu lưỡi lại, biến thành hình dạng tựa như một cây thước.

Thước, cũng là ý câu thúc, chừng mực.

Phụ Tuyết Kiếm còn được gọi là thanh kiếm của lòng nhân từ.

Tay Liên Thận Vi đặt lên thân kiếm, giọng nói nhàn nhạt: “Sau khi Ứng Thang Phó chết, ngoài chính mình ra, người ta hận nhất chính là ngươi.”

Ứng Thang Phó là Tiên đế.

Đây là lần đầu tiên hắn nói thẳng ra lòng căm hận của mình.

Mười năm qua, chưa một khắc nào hắn buông bỏ. Thời niên thiếu, khi lần đầu nghe tin dữ, khoảng thời gian đó hắn trở nên cố chấp và điên cuồng. Hắn hận Trụy Nguyệt Lưu, sau khi tra rõ chân tướng lại bắt đầu hận triều đình, hận những tên quan viên miệng lưỡi đường hoàng, hận những kẻ từng chịu ơn sơn trang Phù Độ tại sao không ra tay giúp đỡ.

Nhưng người hắn không thể tha thứ nhất, thực ra lại là chính mình.

Tại sao không về nhà, tại sao lúc sơn trang xảy ra chuyện hắn lại không có ở đó, tại sao lại liên lụy Cừu Trừng vô tội chết thay cho hắn.

Những năm qua, kẻ thù của hắn lần lượt bị hắn tự tay trừ khử. Nhìn ánh mắt hoặc tuyệt vọng hoặc phẫn nộ của những kẻ đó trước khi chết, hắn chỉ lạnh lùng đứng nhìn, trong đầu chỉ nghĩ đến đêm đó ở sơn trang Phù Độ, lúc người thân của hắn qua đời, có phải cũng tuyệt vọng như vậy không.

Cảnh Thành Đế thoáng hoảng hốt: “Ta biết, sớm đã biết rồi.”

“Cả đời này của ta…”

Trước mắt hắn, bao chuyện xưa vụt qua, điều lưu luyến không nỡ nhất chính là những năm tháng ở Kim Lăng, hoa lê đẫm mưa, tuyết mịn bay bay.

Làm một vị Đế vương tôn quý uy nghiêm suốt mười năm, cuối cùng trước lúc hấp hối, hắn mới có thể đường đường chính chính rơi lệ, chiếc gối màu vàng tươi hơi ươn ướt.

“Cả đời này của ta, đã nợ quá nhiều người…”

Món nợ lớn nhất vẫn là sơn trang Phù Độ, là Do Úy, là đứa con bị hắn xa cách suốt mười năm, và cả Liên Thận Vi.

Trên đời này, điều bất lực nhất chẳng qua là âm kém dương sai. Nếu hắn sinh ra trong một gia đình bình thường, bây giờ có phải vẫn đang sống một cuộc đời hạnh phúc và bình yên không.

“Ta không nghe được Cảnh Quyết gọi ta một tiếng A cha rồi,” Cảnh Thành Đế nói, “Nó đã lớn, vẫn còn oán hận ta.”

Hắn gắng sức nhìn Liên Thận Vi.

Lúc gặp Do Úy, người đệ đệ này của nàng chỉ mới mười một, mười hai tuổi, là một thiếu niên nhỏ. Hắn cũng giống như Do Úy, xem Liên Thận Vi như nửa đứa con trai mà thương yêu.

Một con người từng rực rỡ và tỏa sáng như thế.

Ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài xuyên qua song cửa chiếu vào, sáng tối đan xen. Dáng vẻ người thanh niên vẫn như cũ, nhưng lại vô cùng lãnh đạm và nhợt nhạt. Trong tiết trời không hề lạnh lẽo, hắn mặc huyền bào rộng và áo choàng mỏng. Bây giờ dù vẫn cầm kiếm, nhưng không còn thấy được một chút hình bóng của ngày xưa.

Hắn dường như đã bị thân phận Nhiếp Chính Vương của Đại Thịnh triều nuốt chửng.

“Du Bạch, xin lỗi…”

Một cuộc đời vốn nên khoái hoạt tiêu dao, lại bị ba đời hoàng tộc họ Ứng hủy hoại sạch sẽ.

“Ta không trông mong ngươi tha thứ, sau khi ta đi rồi… khụ khụ… triều đình Đại Thịnh, sẽ không còn ai bảo vệ ngươi nữa, ngươi phải sống cho thật tốt, Cảnh Quyết… Cảnh Quyết nếu có làm ngươi tức giận, ngươi cứ đi đi, rời khỏi nơi này…”

“Ngươi đã làm đủ nhiều rồi, A tỷ của ngươi thương ngươi như vậy, ta xuống dưới đó, nàng biết ngươi vất vả thế này, sẽ càng oán hận ta hơn.”

Liên Thận Vi im lặng một lát: “Người ngươi bảo vệ trước nay không phải là ta, mà là Liên Du Bạch đã chết từ lâu rồi.”

Hắn bước đến trước long sàng, mũi Phụ Tuyết Kiếm kề vào bên gáy Cảnh Thành Đế, “Trước lúc chết còn nói nhiều như vậy, là muốn nghe ta nói gì? Tha thứ sao?”

Cảm giác lạnh lẽo không khiến Cảnh Thành Đế né tránh, ngược lại còn có chút quyến luyến với hơi ấm của thanh kiếm này.

trước
sau