Vẻ Đẹp BE Của Mỹ Cường Thảm

Chương 251

trước
sau

Kim Lăng.

Khách đ**m Túy Lan.

Liên Thận Vi chậm rãi mở mắt.

Trước mắt mờ đi một lúc, rồi dần dần rõ lại, kinh mạch và tay phải truyền đến cảm giác đau đớn quen thuộc.

Liên Thận Vi ho khan mấy tiếng, ngay sau đó lồng ngực liền cảm thấy ngạt thở.

Hắn gục bên mép giường để thở dần lại, chỉ một động tác đơn giản ấy thôi cũng khiến kinh mạch co giật, cả người không kiểm soát được mà khẽ run lên.

“Chủ tử!”

Minh Chúc sầm một tiếng đẩy cửa vào, đặt bát cháo trong tay lên bàn, căng mặt bước nhanh tới, đỡ hắn ngồi dậy.

Liên Thận Vi nhắm mắt lại, giọng khàn khàn: “…Không sao, đóng cửa sổ lại, rất lạnh.”

Đã là tháng sáu, bên ngoài nắng ấm chan hòa, người qua lại đều mặc đồ mỏng, chàng thanh niên vẫn đắp chăn bông, mà người lại lạnh như hàn ngọc.

“Vâng.”

Minh Chúc đóng cửa sổ, lòng hơi trĩu xuống, trước đây chủ tử không sợ lạnh đến vậy, có phải vì lần này vẫn chưa khỏi hẳn không?

“Bên Cảnh Quyết thế nào rồi?”

“Thái tử điện hạ vô sự, mấy ngày trước đã thuận dòng rời đi, bây giờ cũng đang ở Kim Lăng giống chủ tử.”

Liên Thận Vi khựng lại: “Kim Lăng?”

Minh Chúc giải thích lại toàn bộ đầu đuôi câu chuyện, bao gồm cả viên thuốc của Phong Khác, cuối cùng nói:

“Thuộc hạ đã gặp một vị cố nhân của ngài, chính huynh ấy là người tìm thấy người trước, cũng nhờ huynh ấy tương trợ mới có thể an trí người ổn thỏa.”

Chủ tử không muốn bại lộ trước mặt Thái tử, tình hình lúc đó cũng không thể quay về, chỉ đành đến Kim Lăng.

Cố nhân xuất hiện ở Kim Lăng vào lúc này.

Liên Thận Vi im lặng rất lâu, “…Hắn tên gì.”

“Chi bằng hỏi thẳng ta đây.” Một giọng nói lạnh lùng vang lên.

Hắc y kiếm khách sải bước vào, ánh mắt nhìn thẳng vào chàng thanh niên trắng bệch với vẻ mặt ngẩn ngơ trên giường.

“Tức Miên.”

[“Còn ai mạnh hơn ngươi nữa?”

Lão đạo sĩ say khướt vỗ đùi một cái, liếc nhìn thiếu niên lạnh lùng có sắc mặt không được tốt cho lắm.

“Tất nhiên là Tức Miên rồi, đó mới là thiên tài võ học thực sự, ta nói cho ngươi biết, trong đám người đồng trang lứa, chỉ cần ngươi đánh bại được hắn,” lão đạo sĩ chỉ lên trời, “bảng xếp hạng Phong Vân không lâu sau đó, ngươi chính là đệ nhất.”

Thiếu niên Cừu Triệt siết chặt thanh kiếm: “Ta sẽ đánh bại hắn, hắn ở đâu.”

Lão đạo sĩ tiện tay chỉ về phía Kim Lăng.

Thế là y đi, tìm suốt ba tháng ròng, mới tìm được Tức Miên ở Phượng Hoàng đài.

Phượng Hoàng đài mới ra một loại mỹ tửu, tên là Thanh Dạ Chúc, chỉ có người thắng cuộc tỷ thí, mới được là người đầu tiên nếm thử mỹ tửu.

Lúc y tìm thấy Tức Miên, vừa hay là mùa xuân trăm hoa đua nở.

Người nọ lười biếng tựa vào gốc cây ở Phượng Hoàng đài, đeo một chiếc mặt nạ nhỏ che nửa khuôn mặt, say trong khóm hoa, thanh Thương Sơn kiếm nức danh giang hồ bị hắn tuỳ tay vứt một bên, bên hông dắt một cây động tiêu màu xanh biếc.

Y dùng kiếm khí ép người nọ tỉnh lại, hạ chiến thư.

Vốn dĩ y định tìm một ngày đường hoàng, đợi người này tỉnh rượu rồi tỷ thí cho đàng hoàng.

Ai ngờ thiếu niên nửa say nửa tỉnh kia cười nhận chiến thư của y xong, phủi đi cánh hoa vương trên tóc, tại chỗ rút kiếm, mũi kiếm tuỳ ý khều lên một đoá hoa, kiếm khí lẫm liệt tức thì chấn động.

Vài chiêu qua loa lấy lệ, Cừu Triệt đã bại.

Tức Miên nói: “Kiếm ý của ngươi rất thú vị, nhưng mà, còn non nớt quá.”

Nói xong, hắn dụi mắt đầy mệt mỏi, uống cạn mấy ngụm Thanh Dạ Chúc còn lại, mũi chân điểm nhẹ rời đi, không biết lại trốn đi đâu làm biếng rồi.

Thiếu niên Cừu Triệt đứng nguyên tại chỗ.

Lần đầu tiên y biết rõ, khoảng cách giữa hai từ thiên tài và người có thiên phú bình thường lớn đến mức nào.

Rõ ràng là cùng độ tuổi mười bốn mười lăm, vậy mà Tức Miên đối với y lại như đang chỉ điểm cho một tiểu bối.

Đó là lần tỷ thí đầu tiên của họ, Tức Miên không hỏi tên y, giống như vừa đánh bại một người qua đường không thể bình thường hơn.

Hơn nửa năm sau đó, y gần như ngày nào cũng tìm Tức Miên thách đấu.

Tức Miên từ hứng thú ban đầu, đến phiền không chịu nổi về sau, cuối cùng trốn thẳng đến Phong gia.

Mãi cho đến trận chiến xếp hạng của bảng Phong Vân năm trước đó, y chịu áp lực đột phá, kiếm ý lên một tầng cao mới, xếp thứ hai, giao đấu với Tức Miên đệ nhất cả trăm chiêu mà không bại, mới cuối cùng được hắn để vào mắt.

Y chật vật quỳ một gối trên đất, mũi kiếm chống xuống mặt đất, gần như không nắm nổi chuôi kiếm, run lên lợi hại. Y gắng gượng thử mấy lần, nhưng ngay cả sức để đứng dậy cũng không còn.

Tức Miên thu kiếm, đưa tay về phía y, ánh mắt nghiêm túc: “Bằng hữu, tên của ngươi là gì?”

Thiếu niên Cừu Triệt thở hổn hển, vẩy vẩy máu trên tay, nghiến răng nắm lấy tay hắn, lạnh lùng nói: “Cừu Triệt.”

“Ta sẽ đánh bại ngươi.”

Tức Miên sững người, rồi cười: “Được thôi.”

Dần dần, họ trở thành đối thủ duy nhất của nhau trong thế hệ, tuổi trẻ khí phách hiên ngang, tình nghĩa anh hùng tương tích đều là từ những trận đánh mà ra.

Khi ấy, ba người Phong Khác, hắn và Tức Miên cùng nhau, du ngoạn giang hồ, không hề câu nệ.

Phong Khác là truyền nhân của Phong gia, Tức Miên là nhị công tử của Phù Độ sơn trang, còn Cừu Triệt thì nương tựa vào người đệ đệ hiếu học Cừu Trừng mà sống, thân thế thực sự không thể so với hai người họ.

Nhưng không ai để tâm.

Cừu Triệt cũng chưa bao giờ chủ động tìm hiểu gia thế bối cảnh của hai người kia, cũng chưa từng đến nhà họ.

Đối với y, bằng hữu chính là bằng hữu.

Ngược lại là Tức Miên, đã chủ động đón đệ đệ Cừu Trừng của y đang theo học ở Kim Lăng đến Phù Độ sơn trang ở, cười nói với y rằng, sau khi hắn rời khỏi Phù Độ sơn trang, a tỷ của hắn buồn chán lắm, Cừu Trừng đến ở là để giúp hắn dỗ tỷ tỷ vui.

Tức Miên thỉnh thoảng hứng lên, sau khi đánh nhau xong, sẽ dùng động tiêu thổi một hai khúc nhạc.

Đêm trước một lần tỷ thí khác, Tức Miên nhận được một bức thư, xem xong, sắc mặt hắn đột nhiên trắng bệch, vội vã bỏ lại một câu: “Nợ ngươi một trận tỷ thí.”

Rồi rời đi.

Sau đó, chính là tin tức Phù Độ sơn trang bị thảm sát.

Tức Miên mình đầy máu, ôm thi thể của đệ đệ y là Cừu Trừng đến trước mặt y, vành mắt đỏ hoe, ánh mắt trống rỗng cô tịch.

“Phù Độ sơn trang, hai trăm ba mươi bảy thi thể, đệ đệ của ngươi… đã gánh cái danh của ta.”

“Cừu Triệt, xin lỗi, ta nợ ngươi.”

Phù Độ sơn trang có thêm hai trăm ba mươi sáu ngôi mộ, người đời không biết mối quan hệ giữa Tức Miên và Phù Độ sơn trang, chỉ biết Tức Miên như phát điên truy sát hơn nửa giang hồ, đơn thương độc mã giết cho Trụy Nguyệt lưu phải lui về ở ẩn.

Khoảng thời gian đó, hễ nhắc đến Thương Sơn kiếm, trong lời nói đều phủ một lớp máu tanh lạnh lùng khiến người ta nghe mà khiếp sợ.

Mười năm sau đó, Cừu Triệt không bao giờ gặp lại hắn nữa.]

Cho đến bây giờ.

Cừu Triệt lấy thanh Thương Sơn kiếm được bọc kín trong vải ra, gỡ dải vải, đưa tới, chậm rãi nói: “Chính ngươi đã nói, kiếm khách sẽ không bao giờ vứt bỏ kiếm của mình.”

“Cừu Triệt.”

Chàng thanh niên tựa vào mép giường, yếu ớt cười, “Ta đã không còn là kiếm khách nữa.”

Chủ nhân của Thương Sơn kiếm, sớm đã chết vào mười năm trước rồi.

trước
sau