“Mọi người cố gắng lên!”
Trận pháp dị năng đang trên bờ vực sụp đổ, những dị năng giả không trụ nổi được đưa xuống nghỉ ngơi, lực lượng dự bị lập tức bổ sung vào.
Không khí căng như dây đàn, nhưng vẫn vô cùng trật tự.
Trì Vu đã kể lại những gì anh biết cho người lãnh đạo Thiên Cốc, bản thân anh cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chợt tinh mắt phát hiện: “Ơ? Khe nứt này đang nhỏ lại?!”
·
Đường hầm thời gian.
Đôi mắt dị sắc đã hoàn toàn chuyển thành màu xanh thẳm, đuôi tóc ngả sang màu đỏ sẫm, Thời Đăng đã biến thành dáng vẻ của một đứa trẻ khoảng mười tuổi, lực hút của khe nứt đối với hắn ngày một lớn hơn.
Từ trường xung quanh hắn đã chặn cả ba người Nguyên Đình lại, đáy mắt hắn bình tĩnh: “Sắp biến mất rồi, tôi muốn nói vài điều.”
“Thời Đăng cậu rốt cuộc đang làm gì thế?!” Chi Trạch bị bộ dạng như đang trăng trối của hắn dọa cho khiếp vía, “Chuyện của cậu thì tự mình giải quyết nghe chưa? Chúng tôi không giúp cậu đâu!”
Thời Đăng mặc kệ, tự mình nói tiếp: “Tiểu Đăng và Phó Thúc, một trẻ một già, phiền mọi người chăm sóc cho tốt.”
“Tài sản mà Uyên Quang tích lũy qua các đời, đủ cho họ chi tiêu. Nếu thật sự không đủ, thì khám thờ và những bức tường kinh văn mạ vàng trong phòng nghị sự cũng có thể cạy xuống đem bán. Vị trí địa lý của Uyên Quang cũng không tệ, làm du lịch cũng có thể kiếm tiền…”
Trên người Phó Thúc có dị năng Tơ Dắt, lúc đến đây, hắn đã đơn phương gỡ bỏ nó, chắc hẳn Phó Thúc khi thấy lá thư hắn để lại sẽ hiểu.
Thời Đăng nghĩ một lúc, phát hiện mình dặn dò vẫn chưa đủ rõ ràng: “Tiểu Đăng cậu ấy…”
“Thời Đăng!”
Một tiếng gọi non nớt quen thuộc đến tột cùng.
Thời Đăng giật mình, nhìn về phía khe nứt—
Chỉ thấy đứa trẻ vẫn đang mặc đồ ngủ, chân trần được một dị năng giả cấp đặc biệt hệ dịch chuyển tức thời của Uyên Quang ôm lấy, trong nháy mắt đã đáp xuống.
Đứa trẻ vừa chạm đất, đã ôm búp bê lao về phía khe nứt cạnh Trì Vu.
Họ ở trong đường hầm thời gian, có thể xuyên qua khe nứt nhìn thấy tình hình ở thành Thần Hồ, nhưng người ở thành Thần Hồ lại không thể thấy được bốn người họ.
Ngay khoảnh khắc Tiểu Đăng xuất hiện, cơ thể Thời Đăng đã ngừng nhỏ lại, hắn kinh ngạc mở to mắt, “Tiểu Đăng?!”
Sao em lại ở đây, vào lúc này, không phải em nên đang ngủ sao?
·
Trì Vu nhanh tay lẹ mắt kéo Tiểu Đăng lại: “Cậu đến đây làm gì?”
Tiểu Đăng mắt đỏ hoe nhìn một vòng xung quanh, “Tôi tìm Thời Đăng, ở đây chỉ có một cái hố, Thời ca cũng biến mất từ trong đó, có phải Thời Đăng cũng chạy vào đây rồi không.”
Cậu chỉ vào khe nứt, những sợi xích đang giương nanh múa vuốt lập tức vươn về phía Tiểu Đăng, nhưng không đủ dài, lại có Trì Vu che chở, Tiểu Đăng tạm thời an toàn.
Người lãnh đạo Thiên Cốc đưa tay về phía cậu: “Cháu bé, lại đây, chỗ đó nguy hiểm lắm.”
Trì Vu: “Phó Thúc không đến sao?”
Tiểu Đăng: “Phó Thúc muốn tự mình đến, không cho tôi đi, nhưng chú ấy đã bị Thời Đăng đơn phương gỡ bỏ liên kết, không thể đến ngay được. Tôi liền bắt một người biết dịch chuyển tức thời ở Uyên Quang đưa đến.”
Trong lúc nói, ánh mắt cậu cứ nhìn chằm chằm vào những sợi xích.
Trì Vu giải thích cho cậu về nơi Thời Đăng đã đến, và nhờ người lãnh đạo Thiên Cốc đưa đứa trẻ xuống trông chừng cẩn thận.
Tiểu Đăng không hề động lòng, những sợi xích kia… cho cậu một cảm giác rất đặc biệt. Không giống với khe nứt lần Thời ca biến mất, trực giác mách bảo cậu, Thời Đăng ở đó.
Cậu nhân lúc mọi người không chú ý, nhanh chóng lao đến trước khe nứt, bàn tay nhỏ bé nắm lấy sợi xích.
Sợi xích này nối liền với Thời Đăng, cậu vừa nắm lấy, vô số thông tin đã được truyền qua, bao gồm cả kế hoạch và ý định thay thế cậu trở thành ‘quá khứ’ của Thời Đăng.
Khoảnh khắc cậu nắm lấy, Thời Đăng ở đầu kia bị đẩy bật ra một cách thô bạo.
Nhưng dù chỉ một hai giây, cũng đủ để Tiểu Đăng tiếp nhận thông tin.
Những người còn lại kinh ngạc, lần lượt xông tới định gỡ Tiểu Đăng khỏi sợi xích, nhưng dù làm cách nào cũng không thể tách ra được.
Khe nứt vốn đang thu nhỏ lại một lần nữa mở rộng, những sợi xích đó quấn lấy cổ tay Tiểu Đăng, rồi đến cánh tay, vùng bụng.
Tiểu Đăng ngây người, một lúc sau, hốc mắt đỏ lên đến đáng sợ: “Thời Đăng tên khốn nhà anh, ai cho anh tự ý quyết định như vậy…”