Vẻ Đẹp BE Của Mỹ Cường Thảm

Chương 182

trước
sau

Bữa tối bày trên bàn dài rất ngon miệng, nhưng mọi người đều chẳng có tâm trạng.

Sầm Nhạc nhìn về phía hắn, nói: “Nếu không có gì bất ngờ, lần này vẫn là nhóm mũi nhọn chúng ta cùng hành động. Thời Đăng, nhiệm vụ khó khăn nhất lần này, bốn người chúng ta một người cũng không được thiếu đâu đấy.”

Thời Đăng im lặng một lúc, “Em…”

Cách đó không xa, một chiếc xe đẩy nhỏ xiêu xiêu vẹo vẹo được đẩy về phía này, tiếng bánh xe lộc cộc lập tức thu hút ánh nhìn của mọi người.

Nguyên Đình nhìn kỹ, thoáng cái đã nhận ra đứa trẻ sau chiếc xe đẩy, cười nói: “Tiểu Đăng đang làm gì vậy?”

Chiếc xe đẩy “bịch” một tiếng, nhẹ nhàng va vào chiếc bàn bên cạnh Thời Đăng.

Đứa trẻ ló đầu ra, cười tủm tỉm chắp tay sau lưng, đi đến trước mặt Thời Đăng, đôi mắt xanh biếc tràn đầy mong đợi: “Em đã chuẩn bị bữa tối cho anh đó~”

Ánh mắt Thời Đăng lướt qua, nhìn về phía khay thức ăn trên xe đẩy, trên đó còn đậy nắp, không thấy được đã chuẩn bị bữa tối gì.

Hắn mím môi không nói.

Tiểu Đăng khe khẽ thất vọng một chút, rồi lại vực dậy tinh thần: “Anh xem thử đi mà.”

Cậu hơi ngẩng đầu, kéo tay áo thiếu niên, trong mắt ngập tràn sự ỷ lại và mong chờ thầm kín, còn xen lẫn một chút lấy lòng non nớt vụng về.

Thứ tình cảm hoàn toàn thuần khiết ấy đâm vào tim Thời Đăng một cái đau nhói.

Trước khi Thời ca rời đi, vừa đúng là sinh nhật hắn, những điều tốt đẹp và vui vẻ vừa mới qua đi, đã phải đón nhận sự chia ly vĩnh hằng, tựa như chút ngọt ngào ít ỏi tan ra, còn lại đều là đắng chát.

Cái vị tuyệt vọng đó, hắn đã nếm trải một lần, không muốn để Tiểu Đăng phải nếm trải thêm lần nữa.

Tiểu Đăng vẫn đang chờ Thời Đăng mở ra xem bữa tối của cậu, Thời Đăng lại đặt đũa xuống, không nóng không lạnh cũng chẳng nhìn cậu, nói: “Mỗi ngày em không có chuyện gì khác để làm à.”

Tiểu Đăng vội nói: “Có có chứ, em còn đấm vai cho Tiểu Phó Thúc, trồng thêm một ít hoa hướng dương ở bên ngoài, còn viết thư cho Thời ca rồi đốt đi nữa…”

Cậu bẻ ngón tay, kể từng việc một cho Thời Đăng nghe.

Đứa trẻ cẩn thận liếc nhìn sắc mặt thiếu niên, lại phát hiện chẳng có gì khá hơn. Cậu có chút chán nản, giọng nói cũng nhỏ đi.

Lặng lẽ bưng khay thức ăn đặt lên bàn Thời Đăng, Tiểu Đăng lẩm bẩm: “Nếm thử đi mà, ngon lắm đó.”

Cậu đã rất cố gắng để làm Thời Đăng vui lên.

Sầm Nhạc mấy người nhìn mà có chút không nỡ.

Thời Đăng lại xoay xe lăn, định rời đi.

Xe lăn chưa đi được nửa vòng, Tiểu Đăng bỗng nắm chặt nắm đấm, mũi cay xè, lớn tiếng nói: “Thời Đăng! Có phải anh không cần em nữa không!”

Thời Đăng khựng lại.

Nỗi tủi thân của Tiểu Đăng ào ào dâng lên, nghẹn ngào nói: “… Anh chính là không cần em nữa, anh muốn đưa em trở về đúng không?”

“Bởi vì em không mạnh mẽ bằng Thời ca, em chỉ biết giả chết, yếu đuối như một con kiến có thể dễ dàng bị người khác nghiền chết. Em chẳng có tác dụng gì, còn khiến anh phải phân tâm chăm sóc em…”

“Em không muốn quay về, em sợ.”

“Em không muốn ăn chuột chết trong lồng nữa đâu, những người đó đều bắt nạt em, sau khi em trở về quá khứ, có thể sẽ không nhớ anh, cũng không nhớ Thời ca nữa…”

Nước mắt đứa trẻ lã chã rơi xuống, trong từng lời tố cáo đầy tủi thân, ký ức của Thời Đăng và Tiểu Đăng cùng quay về thời điểm đó.

Những ‘cổ trùng’ như bọn họ, nơi ở ban đầu là những chiếc lồng.

Thức ăn rất ít, đói quá sẽ ăn chuột và cỏ khô, những kẻ chết vì bệnh tật nhiều không kể xiết.

Mỗi ngày còn phải chạy trốn dưới tay rất nhiều người.

Uyên Quang là cơn ác mộng thời thơ ấu của hắn.

Hắn không hề nghĩ sẽ đưa Tiểu Đăng trở về, cũng không thể nào để cậu quay về.

Hắn biết nơi đó đáng sợ đến nhường nào, sao có thể để Tiểu Đăng trở lại địa ngục mà hắn đã mất bao nhiêu năm mới bò ra được.

Chỉ là bây giờ xa cách một chút, lúc chia ly, có lẽ sẽ bớt đau khổ hơn chăng.

Cổ họng Thời Đăng nghẹn lại, hắn nhắm mắt, giơ tay.

Phó Thúc gật đầu, Khiên Ty trói chặt Tiểu Đăng, xách đứa trẻ đi.

Tiểu Đăng còn tưởng Thời Đăng thật sự không cần mình nữa, khóc đến nấc lên: “Em ghét nhất là loại người lớn như anh, sau này sao em lại có thể trở thành loại người lớn như anh được chứ…”

“Thời Đăng anh là đồ khốn nạn!”

“Đồ xấu xa! Em sẽ viết thư nói với Thời ca là anh bắt nạt em! Anh cứ bắt nạt em mãi, lại bắt nạt em…”

Thời Đăng khẽ cười tự giễu.

Không nói rõ được trong lòng là tư vị gì.

Tiểu Đăng quen mắng hắn, cũng quen mắng chính mình, khiến người ta dở khóc dở cười.

Nhưng một đứa trẻ sáu tuổi thì có thể hiểu được bao nhiêu. Hắn nhớ lúc mình ở tuổi đó, rõ ràng vẫn còn rất mơ hồ về sinh tử.

Tiếng khóc lóc đã đi xa, Sầm Nhạc đi theo ra ngoài dỗ đứa trẻ, Thời Đăng xoay xe lăn lại, nhìn về phía bữa tối mà Tiểu Đăng đã chuẩn bị cho hắn trên bàn.

Cảm giác này rất kỳ diệu.

Hắn có chút hiểu được tâm trạng của những bậc cha mẹ lần đầu tiên nhận được quà của con cái khi chúng lớn lên.

Thời Đăng mở nắp.

Ngón tay khựng lại.

Trong khay thức ăn bày ra một bức tranh làm bằng đồ ăn, xiêu xiêu vẹo vẹo, giống như tranh vẽ nguệch ngoạc, vô cùng ngây thơ.

Góc trên bên phải là mặt trời, góc dưới bên trái là một cái cây, bên dưới dùng hoa quả khắc vài đóa hướng dương.

Bên cạnh hoa hướng dương có bốn người que nắm tay nhau, từ trái sang phải lần lượt là Tiểu Phó Thúc, hắn, Tiểu Đăng và Thời ca.

Hắn và Thời ca nắm tay Tiểu Đăng, Tiểu Đăng cười rất vui vẻ.

Phó Thúc chống gậy, cũng cười nhìn bọn họ.

Phía trên dùng nước sốt màu hồng nhạt viết một câu:

Gia đình hạnh phúc nhất nhất nhất trên thế gian.

trước
sau