Vẻ Đẹp BE Của Mỹ Cường Thảm

Chương 175

trước
sau

Phó Thúc chạy đi xem lại camera giám sát trong cung điện.

Trong ống kính, từ lúc đầu thiếu niên bưng khay rời đi, mọi thứ đều bình thường, cho đến khi hắn bước tới phòng của Tiểu Đăng.

Khoảnh khắc cánh cửa được đẩy ra, tựa như mở ra chiếc hộp Pandora, tất cả đều chuyển hướng mất kiểm soát.

Chiếc đĩa rơi trên thảm như một tín hiệu.

Dù cách qua màn hình, họ vẫn có thể cảm nhận được sự giãy giụa của thiếu niên khi bị nỗi sợ hãi nuốt chửng trong vài giây ngắn ngủi ấy.

Họ không hề xa lạ với bộ dạng này của Thời Đăng.

Bệnh của hắn đã tái phát.

Phó Thúc bất giác thấy xương cốt lạnh toát, giọng run rẩy: “… Nhanh! Mau đến phòng Tiểu Đăng xem sao!”

Trong phòng ngủ không có camera, ông chỉ thấy Thời Đăng ở trong đó không lâu rồi lại đi ra, trên mặt nở một nụ cười kỳ dị, quay về theo lối cũ.

Đôi mắt vẫn còn tinh tường của người đàn ông lớn tuổi nhìn rõ mồn một, thiếu niên đã rắc thứ gì đó vào bữa ăn của họ. Mà Nguyên Đình suýt chút nữa đã ăn phải.

Phó Thúc đã cùng Thời Đăng quay ngược thời gian rất nhiều lần, nhưng lần này là lần ông sợ hãi nhất.

Chưa bao giờ sợ hãi đến thế.

Bây giờ ông đã không còn muốn biết thứ bị rắc vào đồ ăn là gì nữa, chỉ cầu nguyện một điều duy nhất—

Tiểu Đăng không sao cả.

Từ khi Thời ca biến mất, không hiểu sao thủ lĩnh đã mất quyền kiểm soát Hoàng Tuyền. Cho đến tận bây giờ, Hoàng Tuyền vẫn vắt ngang thành Thần Hồ.

Và dị năng quay ngược thời gian như trước kia, thủ lĩnh cũng không thể thi triển được nữa. Nhiều nhất cũng chỉ có thể dùng trên hoa cỏ, hoặc thi triển trong một phạm vi nhỏ.

Nếu lỡ như Tiểu Đăng thật sự chết trong tay thủ lĩnh, sau khi thủ lĩnh tỉnh lại và phát hiện mình đã giết cậu ấy…

Phó Thúc thật sự không dám nghĩ sâu hơn.

E rằng ngay khoảnh khắc tỉnh táo lại, thủ lĩnh sẽ phát điên mất.

Lúc xông vào phòng Tiểu Đăng, mọi người đều đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất. Khi Tiểu Đăng choáng váng ngã từ trên giường xuống rồi bò ra ngoài, cậu ngẩng đầu lên liền thấy bốn gương mặt đang kinh ngạc.

Tiểu Đăng yếu ớt ngã quỵ: “Thời Đăng phát bệnh rồi.”

Nguyên Đình căng thẳng bước tới, xách cậu lên lắc lắc: “Em không sao chứ?!”

Tiểu Đăng: “… Vẫn ổn, Thời Đăng đâu rồi?”

Lúc bị bóp cổ cậu đã cố nín thở, suýt chút nữa thì tắt thở thật, sau khi Thời Đăng rời đi cậu đã ngất một lúc mới tỉnh.

Đúng lúc này, một luồng dao động dị năng cuồng bạo truyền đến từ phòng bên cạnh, một sợi xích thời gian mất kiểm soát quất vào tường, một tiếng “Ầm” vang lên, vách ngăn giữa phòng ngủ của Tiểu Đăng và Thời Đăng vỡ tan.

Mọi người nhìn sang, cảnh tượng bên trong phòng ngủ của Thời Đăng hiện ra trước mắt.

Thiếu niên đau đớn ôm đầu, dưới đất là vệt nước, những ngôi sao màu xanh lục vương vãi, lọ thuốc bị vứt bừa bãi, những viên thuốc lăn lóc, mọi thứ xung quanh hỗn loạn vô cùng.

Lúc này hắn rõ ràng đã không thể khống chế dị năng của mình, những sợi xích thời gian tấn công bừa bãi mọi thứ xung quanh.

“Tất cả đều chết rồi…”

Hắn vừa đập đầu mình thùm thụp, vừa cười khẽ trong tiếng nức nở.

Những viên thuốc nuốt vào bụng bắt đầu phát huy tác dụng, Thời Đăng bước đi trên ranh giới giữa lý trí và điên loạn, trong đầu hiện lên rõ mồn một những gì hắn vừa làm.

Gương mặt đỏ bừng của Tiểu Đăng, sự giãy giụa yếu ớt, ánh mắt quan tâm tin tưởng của đồng đội và Phó Thúc, thuốc mà hắn bỏ vào đồ ăn… tất cả đều hóa thành những cây kim khổng lồ, đâm thẳng vào đầu hắn.

Cơn đau không lời xé toạc thế giới giả tạo này, hắn phát hiện ra thế giới này là thật.

Vậy hắn đã làm những gì.

Thời Đăng sinh ra một tâm lý trốn tránh đến gần như sợ hãi, hắn muốn khoét mắt mình ra, chọc thủng màng nhĩ, như vậy hắn sẽ không nghe thấy cũng không nhìn thấy những ‘bóng đen’ xung quanh đang chế nhạo hắn đã giết nhầm người.

Sao hắn có thể giết nhầm người được chứ.

Ý thức chìm nổi, như một tội đồ sắp chết đuối dưới biển sâu, hắn tự bóp cổ mình, để bản thân cũng nếm thử cảm giác ngạt thở đó.

Tác dụng của thuốc đã xua tan những ảo giác hỗn loạn trong đầu, nhưng Thời Đăng lại càng thêm tuyệt vọng.

Hắn thôi miên bản thân rằng đây chỉ là giả, cố giết chính mình để trở về thế giới thực. Chỉ cần hắn chết, mọi thứ xung quanh sẽ không còn tồn tại.

“Thời Đăng!”

“Thời Đăng, cậu mở mắt ra nhìn đi, chúng tôi đều không sao cả!”

Có người đang gọi hắn.

Là giọng của Tiểu Đăng… và cả Phó Thúc nữa.

Lừa đảo.

Chắc chắn là những ‘bóng đen’ xung quanh đang lừa hắn.

Hoặc là ảo giác.

Nhưng giọng nói gọi hắn ngày một gấp gáp, Thời Đăng từ từ nới lỏng tay, trên cổ đã bị chính hắn siết ra một vết hằn đáng sợ, hàng mi hắn run rẩy, cuối cùng vẫn mở mắt ra.

Bên kia bức tường bị xích thời gian phá vỡ, Tiểu Đăng, Phó Thúc và những người bạn của hắn đang đứng cạnh nhau, lo lắng nhìn hắn.

“Thời Đăng, chúng em không sao.”

Tiểu Đăng lo lắng nhìn hắn: “Em là anh lúc nhỏ đó! Rất cừ đó nha, giả chết là nghề của em rồi.”

Thiếu niên mặt đầy nước mắt ngơ ngác nhìn họ, một lúc lâu sau, như đã xác nhận đây không phải là mơ, hắn loạng choạng bước xuống giường.

Nhưng không biết đã nghĩ đến điều gì, bước chân của Thời Đăng đang lao về phía họ bỗng khựng lại, hai giây sau, hắn ngược lại bắt đầu lùi bước.

Thiếu niên trông không hoàn toàn tỉnh táo, hắn khẽ lẩm bẩm: “Tôi… tôi không thể qua đó, tôi sẽ làm hại mọi người…”

Thật nực cười.

Hắn đã xếp Tiểu Đăng vào phạm vi bảo vệ của mình, lắp camera ở hành lang cung điện, còn tách ra một sợi xích thời gian để bảo vệ xung quanh cậu.

Tránh để Phó Thúc mệt nhọc, lúc chiến đấu thì bảo vệ đồng đội để giảm bớt thương tích…

Sau khi Thời ca rời đi, hắn không muốn mất thêm bất kỳ người thân nào nữa, không phải hắn không biết h*m m**n bảo vệ quá mức này có phần b*nh h**n, nhưng hắn không thể kiểm soát được.

Thế nhưng cuối cùng, người làm tổn thương họ, lại chính là hắn.

Ý thức của Thời Đăng lúc tỉnh lúc loạn, cả người ở ngay lằn ranh giữa điên và không điên, khí tức tỏa ra vô cùng nguy hiểm, như một thùng thuốc súng chỉ chờ châm ngòi là nổ.

Phó Thúc và những người khác nín thở, sợ sẽ kích động hắn thêm nữa.

Sự cẩn trọng này, Thời Đăng cảm nhận rất rõ.

Trong lòng hắn dâng lên một cảm giác chán ghét chính mình đến mức không thể kiềm chế.

Rõ ràng là hắn đã sai. Vậy mà tại sao họ vẫn phải cẩn thận quan tâm, vẫn lo lắng vì hắn? Điều họ nên làm… chẳng phải là nhốt kẻ nguy hiểm như hắn lại, để hắn không bao giờ có cơ hội làm hại họ nữa sao?

Ý nghĩ đó lóe lên trong đầu thiếu niên, và hắn bỗng thấy nó thật hợp lý.

Trong đôi mắt dị sắc, một tia sáng điên dại và kỳ dị bừng lên. Hắn lẩm bẩm như thể đang tự thuyết phục bản thân: “Tôi sẽ bảo vệ mọi người.”

Rồi hắn ngước mắt lên, nở một nụ cười dịu dàng: “Tất cả những gì có thể gây tổn thương đến mọi người… tôi sẽ tự tay loại bỏ.”

Dưới ánh mắt sững sờ, kinh hãi của Phó Thúc và Tiểu Đăng, thiếu niên lặng lẽ tự cắt đứt gân tay gân chân mình, phong bế hai trong ba kinh mạch chính dẫn truyền dị năng — sau đó, mỉm cười ngã xuống vũng nước lạnh lẽo dưới chân.

Phía sau đó ra sao, Thời Đăng cũng không còn nhớ rõ.

Ý thức mơ hồ chỉ còn lưu lại vài mảnh rời rạc: Hắn thấy những mảnh sứ vỡ sắc nhọn đâm vào cánh tay mềm oặt. Tứ chi cong vẹo dị thường, dần thấm ướt trong làn nước lạnh lẽo. Hắn thấy một đóa hướng dương bị chính mình giẫm nát đang trôi lững lờ trong vũng nước — những cánh hoa từng rực rỡ vàng óng giờ đã nhuốm một màu đen bẩn thỉu, mờ đục, chìm rồi lại nổi.

Giống như thế giới của hắn.

trước
sau