Cách đó không xa, Phi Cửu nghe đến lời này, thân hình nhỏ bé không khỏi khẽ run lên một chút.
Vốn còn đang thầm mừng chủ tử cùng phu nhân cuối cùng cũng hoà thuận ở chung, nghĩ bụng nếu bọn họ hoà hảo rồi thì những kẻ hạ nhân như mình về sau cũng có thể sống nhẹ nhàng hơn một chút.
Y đang định sau ca canh gác đêm nay sẽ đi tìm Phi Thập để chia sẻ tin tức tốt này, lại không ngờ trong nháy mắt kế tiếp lại nghe thấy cuộc nói chuyện trong phòng xoay sang một hướng… có chút khó nói thành lời.
Đợi đến khi nghe rõ nội dung nam nữ bên trong đang bàn, y theo bản năng rùng mình vài cái, rồi lặng lẽ trượt xa khỏi viện tới mấy trăm bước.
“Hoa Thanh Nguyệt.”
Lục Diễm vốn còn đang trông đợi nàng sẽ thẹn thùng né tránh, hoặc tức giận cự tuyệt, dẫu sao cũng không thể là đi gọi một nam nhân khác đến đút thuốc cho hắn. Nghĩ tới đây, sắc mặt hắn lập tức trầm xuống. Đặc biệt là giọng điệu gọi thẳng tên nàng, ở chữ cuối đã nặng nề hơn vài phần, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng, cả người thoáng chốc liền khôi phục dáng vẻ uy nghiêm lẫm liệt, khiến người khác không dám khinh nhờn.
Hoa Thanh Nguyệt chợt cảm thấy sống lưng lạnh buốt.
Người trên giường nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt toàn là bất mãn. Xem ra hắn chịu thiệt rồi.
Trong lòng nàng lại bất ngờ dâng lên chút khoái ý nho nhỏ, như thể đang âm thầm trả đũa.
Lục Diễm liếc mắt nhìn nàng một cái, sau đó giãy giụa muốn ngồi dậy, giọng nói lạnh nhạt cứng cỏi:
“Phu nhân nếu không muốn giúp, vi phu cũng không bắt buộc, vẫn là chính mình tự động thủ vậy.”
Hoa Thanh Nguyệt hơi ngẩn ra, không ngờ hắn bỗng trở nên dễ nói chuyện như vậy. Dù sao chỉ cần hắn chịu uống thuốc là được, nàng cũng không nghĩ nhiều, trực tiếp đưa chén thuốc tới:
“Uống đi.”
Nhưng giãy giụa nửa ngày, hắn vẫn nằm yên trên giường không nhúc nhích.
Quần áo trên người hắn do mấy động tác vừa rồi mà đã hơi mở ra, lộ ra một mảng lớn màu máu, chỗ miệng vết thương vốn đã được băng bó kỹ, giờ lại thấm ra những vết đỏ, thảm trạng của hắn khủng khiếp thế nào nàng không phải chưa từng nhìn thấy.
Cảnh tượng tối qua hắn chịu đựng để xử lý vết thương hiện rõ mồn một trong đầu nàng. Nhưng rất nhanh, Hoa Thanh Nguyệt liền cố đè nén mọi cảm xúc, hắn là chiến thần của Đại Tấn, sao có thể yếu đuối đến thế. Huống hồ, hắn chỉ cần hạ một mệnh lệnh, đã có vô số người vì hắn mà xông pha, cần gì nàng phải đau lòng thay?
Mọi thay đổi trên gương mặt nàng đều rơi vào mắt Lục Diễm.
Hắn kéo áo lại, nhàn nhạt nói:
“Những vết thương này… làm nàng sợ sao?”
Hoa Thanh Nguyệt khẽ run mắt, cố nén xuống cảm xúc:
“Không có.”
“Vậy thì tốt.” Hắn gật đầu, lại tiếp lời: “Ta thử động một chút.”
Hắn nửa ngồi dậy, cố nâng tay để lấy chén thuốc, nhưng mới nâng được nửa chừng đã buông xuống.
Lục Diễm ngượng ngùng nhìn nàng, khẽ nói:
“Vốn dĩ thương thế hồi phục không tệ, chẳng qua mấy ngày liền nằm đè lên, giờ lại không cử động nổi.”
Không đợi nàng mở miệng, hắn lại nói tiếp:
“Ta thử thêm lần nữa.”
Kết quả vẫn như cũ, tay không nâng nổi. Nam nhân kia lại rên khẽ một tiếng, vẻ mặt ủy khuất:
“Đau quá…”
Hoa Thanh Nguyệt đứng dậy:
“Ta đi tìm Chương viện trưởng.”
Vừa bước ra đến cửa, đã có người cung kính thông báo:
“Nghi phi đột nhiên đau bụng dữ dội, Chương viện trưởng đã bị gọi vào cung, nếu cần thiết thì để ta lập tức cho người đi mời.”
Hoa Thanh Nguyệt khẽ gật đầu, nhưng Lục Diễm lại mở miệng trước:
“Bọn họ nửa đêm đến mời Chương Tự, có vẻ tình huống Nghi phi thực sự nghiêm trọng. Không cần gọi, đợi y xong việc tự nhiên sẽ ra.”
Nàng cũng không nói thêm, chỉ xoay người trở lại, mắt dừng trên chén thuốc đen đặc, thoáng trầm tư.
Vừa đến gần giường đã nghe thấy Lục Diễm nói:
“Đêm đã khuya, Thanh Nguyệt nếu mệt thì đi nghỉ trước, ta đợi thêm lát nữa là có thể tự mình uống.”